06/07/2013

369. BÚN THẬN

Mộc Nhân
                        Thân tặng họa sĩ Phạm Văn Bố


Hồi sinh viên thời đói kém, miếng ăn luôn là ám tượng nhọc nhằn.
Năm 1981, xong trung học, Văn Bố và tôi vào sư phạm. Bố tài hoa nhưng sức khỏe yếu.
Đau ốm thì có loại thuốc phổ biến bấy giờ là “Xuyên Tâm Liên” dùng cho bá bịnh.
Nhức đầu, cảm sốt, ho, viêm, sưng, đau bụng … đều được chỉ định dùng “Xuyên Tâm Liên”.
Ăn chỉ có cơm độn sắn, bo bo ngày hai bữa và rau muống nấu thành canh “toàn quốc” hoặc rau luộc chấm nước muối có pha mắm loãng.
Sống tập thể chưa đến nửa năm, Văn Bố bị bệnh phù thận.
“Xuyên Tâm Liên” mãi không xong, trạm y tế trường cho chuyển viện.
Mình chở Bố đến Bệnh Viện đa khoa thành phố.
Cả buổi sáng xếp hàng, chờ đợi, rồi cũng đến lượt.
Bác sĩ khám – Bố bị bệnh thận khá nặng - cấp thuốc đặc trị.
Vì hồi này còn bao cấp nên thuốc được phát miễn phí.
Tất nhiên thuốc đặc trị của bệnh viện đa khoa thành phố thì "có giá" hơn hẳn thuốc "Xuyên Tâm Liên" đa năng của trạm xá.
Lại xếp hàng và có cả chen lấn … đến trưa mới nhận được phần thuốc.
Hai thằng mệt phù sau một buổi đi khám chữa bệnh.
Có cảm giác bệnh nặng hơn !
Lúc này mới lả đói – cái đói đã kêu gào từ tối hôm trước, thách thức sức chịu đựng của con người.
Đi về lững thững thất thểu một đoạn, chợt Văn Bố bảo dừng lại.
Rồi hắn ghé vào một tiệm thuốc Tây bên đường, lát sau bước ra, tay không còn túi thuốc nhưng khuôn mặt thì rạng rỡ, giọng nói ngời ngời:
     - Đau ốm thì chưa chết ngay nhưng giờ mà không ăn thì chết liền.
Hai thằng tự tin ghé vào quán bún. 
Xuất thuốc chữa bệnh lúc này đã biến thành ... xuất ăn.
Đó là bữa ăn đáng nhớ nhất mà cũng đáng quên nhất.
Đó là tô bún ngon nhất mà cũng chát đắng nhất.
... Sau này chúng tôi gọi là “BÚN THẬN” !!!

3 nhận xét:

Đỗ Phước Sơn nói...

Cái đêm hôm đó, đêm gì ?

Nặc danh nói...

kỷ niệm của thời thổ tả

MỘC NHÂN - Lê Đức Thịnh nói...

Thời thổ tả với đêm "Xuyên Tâm Liên"
và ngày "Bún Thận" .