Mộc Nhân
(Xem lại phần 1)
1.
Mỳ Quảng là điểm gặp gỡ chung của chúng ta, một trải nghiệm ẩm thực bản địa có tính phổ quát. Không có tình yêu nào chân thành hơn tình yêu dành cho ẩm thực, đó là món mỳ Quảng đối với người Quảng.
Mộc Nhân
(Xem lại phần 1)
1.
Mỳ Quảng là điểm gặp gỡ chung của chúng ta, một trải nghiệm ẩm thực bản địa có tính phổ quát. Không có tình yêu nào chân thành hơn tình yêu dành cho ẩm thực, đó là món mỳ Quảng đối với người Quảng.
Mộc Nhân – tuỳ bút, ghi tại Làng Gióng Mỹ Nam – Tp Đà Nẵng
1.
Giữa nhịp sống hiện đại hối hả, bên cạnh những chiếc xe tải nhỏ, xe đẩy, xe kéo, xe máy bán hàng rong, rao hàng ồn ào… những đôi quang gánh trên vai người phụ nữ vẫn thầm lặng len lỏi vào các vỉa hè, ngõ nhỏ, gợi nhớ về một thời gánh hàng rong cùng nhiều hoài niệm vang vọng nơi đây.
Mộc Nhân – Tuỳ bút
![]() |
| Bài đăng trên Tạp chí Đất Quảng số 12/ Tháng 8-2026 |
Giờ đây, tôi muốn viết
điều gì đó sau nhiều lần đến với những bãi biển - lang thang, thưởng ngoạn,
khám phá, vài chuyến đi biển…
Nói một cách thẳng thắn và công bằng, tôi sinh ra và lớn lên ở vùng trung du, thời trai trẻ gắn bó với núi rừng hơn là biển và đồng bằng. Ký ức về biển lưu dấu trong những chuyến đi hơn là những dấu hằn trong đời sống cá nhân; nếu núi rừng luôn là chất liệu sống và viết của tôi; thì biển là những vệt ký ức mới mẻ, thú vị.
Mộc Nhân
1.
Trong thế giới ẩm thực, nếu các nguyên liệu chính như thịt, cá hay rau củ được ví như bộ khung, thì gia vị chính là màu sắc, là vẻ đẹp, quyết định cái hồn/ làm nên độ ngon, khác biệt cho món ăn.
Mộc Nhân
1.
Viết chưa bao giờ là một trò chơi an toàn. Ngôn ngữ trong nghệ thuật luôn là giao tiếp mơ hồ, một bãi cát lún, một hồ nước đóng băng có thể sụp đổ dưới chân bạn bất cứ lúc nào...
Mộc Nhân
1.
Cánh đồng lúa xanh mượt
nhìn từ góc quán đẹp đến nỗi khách bước vào phải mở máy ảnh ngay, để cảnh vật
tràn vào khung hình, rồi lưu giữ...
Giờ đây, họ không vội nghe câu hỏi bạn dùng món gì, không còn cơn đói thúc đẩy họ đến quán ăn tô mỳ Quảng, không bận tâm đến menu…
Mộc Nhân
Tại sao chúng ta viết? Tôi hình dung rằng mỗi người đều có câu trả lời riêng cho mình. Viết lách điềm đạm hay gay cấn cũng là một cách hành động khi đối mặt với thực tế, một cách giao tiếp đặc thù, một phản ứng tùy theo tính cách mỗi người. Bằng việc viết, chúng ta có nhiều thời gian để suy ngẫm kỹ hơn về hành động ngôn ngữ của mình, không cần vội tức khí, nóng giận lên mạng làm kẻ dẫn đầu đám chửi bới, như đã thấy...
Mộc Nhân
1.
Có những khoảnh khắc trong cuộc đời, con người chợt lắng lại và nhìn thấu cái mệt mỏi nguyên sơ của sự tồn tại. Có người nghĩ: nếu biết vậy, thì tôi thà đừng được sinh ra đời còn hơn. Tôi thấy cuộc sống thật mệt mỏi.
Mộc Nhân
Phải chăng tôi nhớ Hội An
nhớ con phố với tường vàng quanh co
nhớ sông Hoài với bến đò
dòng trôi lờ lững tiếng hò đã xa
Mộc Nhân
Dường như càng ngày càng có nhiều người chọn/ xem việc đi bộ, chạy bộ là một cách để thư giãn và cải thiện sức khỏe. Vậy, riêng với các nhà văn, ngoài việc đi bộ để giữ gìn sức khoẻ thì liệu việc đi bộ có ảnh hưởng, tác động gì đến hoạt động sáng tác nói chung và chất lượng sáng tạo tác phẩm nói riêng hay không?
33. “Vay hôm nay để trả ngày mai là điều khủng khiếp; bọn cho vay nặng lãi sẽ khoét sâu đến tận xương tủy bạn cho đến khi nỗi lo nhấn chìm bạn.” (Borrowing today to pay tomorrow is harrowing; loan sharks will arrow your marrow till sorrow wash over you.)
Mộc Nhân
1.
Giữa một thế giới luôn vận hành bằng những guồng quay định kiến và áp lực đồng hóa, con người thường vô tình rơi vào những cái bẫy tư tưởng được giăng sẵn. Chúng ta sẽ nhận ra cỗ máy nhào nặn ấy trong một xã hội đặc thù, và ta mới thấy khát vọng tự do tinh thần trở nên xa xỉ đến nhường nào.
Bài thơ này nằm trong cuốn
hồi ký Going Home, năm 1957 của Doris
Lessing. Nó không đơn thuần là một bài thơ về thiên nhiên hay ký ức mà là một
bi kịch về sự ham muốn, sự ngột ngạt của không khí thuộc địa (Châu Phi) và sự đổ
nát tất yếu của cái đẹp dưới nhãn quan tàn nhẫn, trần trụi đặc trưng của
Lessing – chủ nhân giải Nobel Văn học 2007.
Đây là tuyển tập 100 câu tục ngữ châu Phi và những lời bình luận về chúng từ góc nhìn của người châu Phi của Vincent Okay Nwachukwu (Tác giả người Nigeria, sống tại Lagos, Nigeria). Đặc điểm của cún sách là sự hài hước được lồng ghép vào những lời thông thái đã tạo nên một tác phẩm văn học thú vị.
Mộc Nhân
“Mặt đất cười bằng muôn hoa.Tôi đã bỏ ra nhiều thời gian ngắm, suy nghĩ và viết điều gì đó về hoa súng khi bất chợt nhìn thấy hai bông súng màu đỏ nổi lên giữa mặt hồ trong vắt, gần chỗ tôi ngồi, trong một quán café.