Mộc Nhân dịch (1)
Nguyên tác: Pink Roses - by Gert Strydom
Có những đoá hồng
phía sau hàng rào dây thép gai,
nhiều cánh đã bung nở
và một số vẫn còn e ấp.
Mộc Nhân dịch (1)
Nguyên tác: Pink Roses - by Gert Strydom
Có những đoá hồng
phía sau hàng rào dây thép gai,
nhiều cánh đã bung nở
và một số vẫn còn e ấp.
Mộc Nhân dịch (1)
Nguyên tác: Tonight - by Elfriede Jelinek
Bản dịch sang tiếng Anh bởi Michael Hofmann
Đêm nay
Những chú chim sẻ của tôi
thả tuyết
vào cánh đồng hoa cẩm chướng căng tràn giận dữ.
Mộc Nhân dịch (1)
Nguyên tác: I Showed Up with a Rose - by
Patrick White
Tôi mang đến một bông hồng và em nói
màu này không hợp.
Tôi đến với cái đầu đặt trên đĩa bạc
và em hỏi khi đang nhảy với người khác
tôi chôn trái tim mình nơi đâu
Năm 2004, Elfriede Jelinek (1946 -) – Nữ tiểu thuyết gia, nhà viết
kịch người Áo, được trao giải Nobel Văn học “vì dòng chảy âm nhạc của các giọng
nói và phản giọng nói trong tiểu thuyết và kịch, với sự nhiệt huyết ngôn ngữ
phi thường, đã phơi bày sự phi lý của những định kiến xã hội và sức mạnh áp bức
của chúng” (for her musical flow of
voices and counter-voices in novels and plays that with extraordinary
linguistic zeal reveal the absurdity of society's clichés and their subjugating
power).
Một số câu trích về đề tài Báo chí
1. Một nhà thơ nên ‘thuộc về thời đại của mình’. Tôi nói rằng những sản phẩm của Thời đại Kỹ thuật số thuộc về báo chí, chứ không phải văn học. (A poet should be 'of his time.' I say objects of the Digital Age belong in newspapers, not literature.) - Roman Payne.
Tôi tự hỏi liệu định kiến có chi phối tự
nhiên…
bao lâu nữa thì tất cả hoa hồng sẽ đỏ?
Mộc Nhân dịch (1)
Nguyên tác: One Perfect Rose - by Dorothy Parker (2)
Bông hoa duy nhất anh tặng tôi –
kể từ khi chúng ta gặp nhau.
Mộc Nhân
1.
Tôi bước đi giữa cuộc đời này với một tâm thế từ chối làm một phần tử ẩn danh trong những danh xưng tập thể vô nghĩa. Tôi không phải là "chúng ta" của bất kỳ ai. Trên hành trình hiện sinh độc đạo ấy, tôi nhận ra một sự thật: thế giới của ngôn từ tạo nên thế giới của vật chất. Chúng ta dùng ngôn từ để định danh, để kiến tạo và cũng để giam cầm chính mình.
Mộc Nhân dịch (1)
Nguyên tác: Between the Stone and the Flower – by Octavio Paz
Ban mai nhiễm độc câm lặng
chúng ta thức tỉnh như loài rắn
chúng ta thức tỉnh như bãi đá,
chùm rễ cứng, cơn khát héo hon đôi môi…
Mộc Nhân
Chỉ riêng việc chúng ta được sinh ra trên cõi đời này đã chứa đựng rất nhiều cơ hội. Mọi người đều đến thế giới này do một chuỗi những sự kiện ngẫu nhiên, chỉ vậy thôi. Có kẻ thấy ý tưởng này thật nản lòng vì nó tước đi cái vẻ định mệnh thiêng liêng, nhưng với tôi, sự ngẫu nhiên ấy chính là phép màu khởi đầu cho mọi chuyến lữ hành của bản thể.
Một số câu trích của JM.Coetzee từ các phẩm: Dusklands (Miền tăm tối), In the Heart of the Country (Trong lòng quê xứ), Chờ đợi những kẻ man rợ (Waiting for the Barbarians), Cuộc đời và thời đại của Michael K (With Life and Times of Michael K), Bậc thầy thành Petersburg (The Master of Petersburg), Nỗi ô nhục (Disgrace), Thời thơ ấu (Boyhood).
J. M. Coetzee đã trình bày Bài diễn thuyết nhận giải Nobel tại Viện Hàn lâm Thụy Điển, Stockholm, ngày 7 tháng 12 năm 2003. Bài diễn từ này có tựa Ông ấy và người hầu (He and his man).
Lời dẫn MN: Thay vì đọc một bài phát biểu thông thường, Coetzee đã chọn cách kể một câu chuyện hư cấu đầy ẩn ý (metafiction), mượn lại hai cái tên kinh điển là nhân vật Robinson Crusoe và tác giả Daniel Defoe để suy tư về bản chất của việc đọc, việc viết và mối quan hệ kỳ lạ giữa tác giả và nhân vật.
Năm 2003, John Maxwell Coetzee (sinh năm 1940) - Tiểu thuyết gia, nhà tiểu luận, nhà ngôn ngữ học và dịch giả người Nam Phi và Úc, được trao giải Nobel Văn học “vì đã khắc họa sự tham gia đáng ngạc nhiên của người ngoài cuộc dưới vô số hình thức” (who in innumerable guises portrays the surprising involvement of the outsider).
Dưới đây là bản thông cáo báo chí (Press release) của Viện Hàn lâm Thụy Điển về sự kiện trên. (1)
Mộc Nhân
1.
Có một buổi chiều, tôi ngồi rất lâu trước khung cửa sổ phòng làm việc quen thuộc. Đó là một gian phòng có góc nhìn gần như hoàn hảo ra khoảng không khoáng đạt phía ngoài, nơi vòm cây và mây trời đan cài vào nhau thành một bức tranh tĩnh vật tuyệt mỹ.