10/10/2015

691. TÀU ĐI PHƯƠNG NAM

                           Trần Khánh          
                                                               Tặng những người con Đại Lộc xa quê



                Ôi những con tàu ôi những sân ga
                Đêm tiễn biệt em đi về bên nớ
                Ta chuốt sợi buồn đan thành nỗi nhớ
                Gửi theo em đến phương xa… rất xa

                Có cái buồn nào hơn
                                              ... khi đứng giữa sân ga
                Ranh giới giữa chia li là bất biến
                Bên ni còn đây ánh đèn ẩn hiện
                Bên nớ dần xa...đêm tối nhạt nhòa.

                Sương có lạnh vào khung cửa toa
                Hỡi con tàu băng băng qua ga
                Thương tàu đi nửa miền đất nước
                Thương con tàu đêm đã xa...đã xa...

                Một nửa nước thôi để dài thương nhớ
                Một nửa nước thôi mà se sắt con tim
                Một nửa trong ta bỗng thành trống vắng
                Một nửa riêng thôi sao cứ trốn tìm!

                Về phương ấy ...
                                       đất miền Nam nắng ấm
                Ta hằng mơ cây trái miệt vườn
                Về phương ấy từ khi cha ông mở cõi
                Biết bao tình còn đọng còn vương!

                Chỉ có mơ sao…
                                       Con tàu cứ đi
                Ta dõi theo ánh đêm diệu kì
                Hỡi phương Nam ngày mai nắng sáng
                Ta thấy tươi hồng dù phải chia li.
                                                    

Không có nhận xét nào: