26/03/2016

758. CÓ CÂY CẦU ĐI QUA TRONG TA

Mộc Nhân
Cầu Giao Thủy qua sông Thu Bồn đang xây dựng

Bốn mươi năm ta mãi đợi một cây cầu
tuổi đã người kéo chiêm bao về rất thật
có mùa xuân rơi vô thường lất phất
trên những chuyến đò lặng im chiều thôi miên.

em sang sông giữa dòng trôi dạt đảo điên
anh đan nỗi buồn trong xa mờ kí ức
dấu sóng lăn theo bóng hoàng hôn rưng rức
sao em không về chôn nỗi buồn bên sông.

anh đã qua bao mùa ngóng trông 
viết cho em vài câu thơ giấu buồn thương cũ nát
ngày hoan du bọt nước tan chiều lạnh nhạt
mưa rổ mặt sông anh kí thác nỗi mình.

Bốn mươi năm ngày vắng những câu kinh
anh hoang tưởng trên con đò ngược hướng
mãi hành khất trái tim bên đời độ lượng
bặt âm từ tiếng nấc vỡ lặng câm.

Tách vỏ buốt đau hoài niệm lỗi lầm
em thay áo dậy thì anh chùng nét cọ
qua bến rơi mảng mầu dưới chân cầu tre nhỏ
và em thành người đàn bà trong ngẫu khúc tràn da.

Nhịp cầu chỏng chơ năm tháng cỗi già
rửa bụi phận người hong ngày chật hẹp
anh qua đò nước nhả từng vòng xoáy kép
giấc mơ dạt mái chèo chẳng thể biện minh.

Bốn mươi năm cầu đã định hình
anh không còn đón em mùa mật vàng óng nắng
cúi mặt ngày bão giông nghe lời thì thầm văng vẳng
trái tim khô cằn còn nỗi nhớ tinh khôi.
             
                      * Một chiều qua bến đò Giao Thủy - 

Không có nhận xét nào: