Mộc Nhân
Một ngày rất đẹp. Bầu trời, biển cả và gió mây là linh hồn của những con tàu đang lênh đênh phía khơi xa.
Đám mây kia lơ lửng như một chiếc lông vũ hồng của một chú hồng hạc khổng lồ bay vào khoảng không mênh mông của tự nhiên.
Tôi biết rằng mọi đám mây mà tôi mong đợi, yêu mến đều
không thể hình dung trước về hình thù, màu sắc, cách thức nó biến tấu giữa
không trung. Đôi khi cuộc sống chao đảo nhưng chỉ cần đứng dưới những đám mây
nhìn chúng tan đi, mọi thứ sẽ bình an.
Ký ức về mây khó bị xóa nhòa khi chúng ta đuổi theo những
con đường săn mây buổi sớm mai ở đâu đó và chắc chắn đó là những không gian hư ảo,
với màn sương lạnh bao trùm lên núi đồi, thung lũng, ẩm ướt, lạnh giá.
Khoảnh khắc đó thật đẹp đẽ và quyến rũ và dễ bắt gặp
nơi thành phố cao nguyên ẩn mình trong
sương sớm, những con đèo mơ màng lúc mặt trời mọc, trong thung lũng lúc bình
minh tinh khôi mây bồng bềnh hay len giữa hẻm núi, đan vào rừng cây… tạo thành những
điểm săn mây mà tôi đã từng bị mê hoặc: thung lũng Cầu Đất Đà Lạt, đèo Đ’Ran
Đơn Dương, Đèo Hải Vân, núi Sơn Trà Đà Nẵng, Đèo Lò Xo Kon Tum…
Những tinh vân ấy tạo nên nhiều khoảnh khắc đáng nhớ.
Phía trên đám mây là ánh sáng và phía dưới mây là sự sống.
Tôi hình dung phía trên mây là nấc thang lên thiên đường bị mây dày, che kín cả
một vùng, mênh mang ảo diệu.
Màu mây cùng với màu cỏ cây, tiếng chim, tiếng gió,
mùi thơm cỏ cây hoa trái trong cảm giác se lạnh thấm qua da thịt và tâm trí thả
lỏng trôi theo miên tưởng là những khoảnh khắc mở ra những điều đầy sức tưởng
tượng và một dòng chảy ngầm nội tâm.
Chúng ta có thể cảm nhận nó trong sự tĩnh lặng của
không gian và bùng nổ trong khoảnh khắc để rồi bạn muốn lưu giữ và quay lại khi
có dịp.


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét