19/02/2015

586. TỪ MÙI ĐẾN DÊ

          Mộc Nhân Lê Đức Thịnh
          LTS: Con dê cũng khiến người ta suy ngẫm và khái quát thành nhiều điều về con người và cuộc sống. Tuy nhiên, nói như nhà văn Nga Sêkhôp: Một con người sẽ tốt hơn nếu ta nói cho anh ta biết anh ta là người thế nào...”. Vậy nên nhìn nhận về “tính dê” cũng là cách để vượt qua những nhục dục, hướng con người đến những gì tốt đẹp hơn.
                                 ***

         Theo “Việt Nam Tự điển” của Lê Văn Đức, thì “Dê là loài thú có sừng, có râu, lông nhiều và hôi, bốn móng thon nhọn, thích chồm phá để kiếm cỏ và dây leo để ăn”. Dê trong yếu tố Hán Việt là “dương”, hình ảnh con dê được mặc định trong câu ca:
                        “Tuổi Mùi là con dê chà
                        Có sừng, có gạc, râu ra um sùm”.
          Dê là con vật gần gũi với người như các gia súc khác. Cái tốt của dê thì nhiều: dê hiền lành, dễ nuôi nên có câu "Giàu nuôi chó, khó nuôi dê" chứng tỏ nuôi dê không tốn kém, không cần chuồng trại, chỉ cần thả dê sống trên vùng đồi cỏ là dê kiếm ăn được. Thịt dê ngon, bổ và được ưa chuộng vì nó là món ăn khá hấp dẫn được xem như một trong ba điều thú vị của mày râu:
                        “Thế gian, ba sự khôn chừa
                        Rượu nồng, dê béo, gái vừa đương tơ”.
                                                            (Ca dao)
          Dê là một trong ba con vật thuộc bộ "tam sinh" (bò, heo, dê) trong các lễ hội được dùng để tế thần và cũng là thứ không thể thiếu được trong sính lễ:
                   “Cưới em tám vạn trâu bò
                   Bảy vạn dê lợn, chín vò rượu tăm”.
          Dê không chỉ nuôi để lấy thịt và sữa mà ngày xưa người ta còn dùng dê để kéo xe nhẹ thay cho ngựa và trâu bò gọi là “dương xa” (xe dê) mà trong "Cung oán ngâm khúc" của Ôn Như hầu Nguyễn Gia Thiều có nói đến:
                        “Phải duyên hương lửa cùng nhau
                        Xe dê lọ rắc lá dâu mới vào”…
                                                            (Cung oán ngâm khúc)
          Tiếp sau năm con ngựa “Mã đáo thành công” là đến năm con dê cũng biểu tượng cho sự sung mãn, đem lại cho đời sự ấm no, hạnh phúc:
                        “Năm Ngọ, mã đáo thành công
                        Năm Mùi, dê béo, rượu nồng phủ phê”
                                                            (Ca dao)
          Trong 12 con giáp, Mùi là con giáp đứng thứ 8 bởi số 8 trong quan niệm của người Á Đông là con số của phát lộc, phát tài, tượng trưng cho triển vọng thịnh vượng do sự chệch âm từ “bát” sang “phát”. Vậy nên sinh vào năm dê (mang tuổi Mùi) theo quan niệm là tuổi tốt, ai cũng thích sinh con vào năm dê:
                        “Người ta tuổi Ngọ, tuổi Mùi
                        Em đây luống những ngậm ngùi tuổi Thân”.
                                                                                 (Ca dao)

          Trong 12 con giáp, Mùi là con giáp đứng thứ 8, vì vậy, được coi là con giáp rất may mắn.  Giờ Mùi trong khoảng từ 13-15h, là thời gian mở đầu buổi chiều, sau khi nghỉ trưa thanh thản con người bước vào buổi làm việc mới.

          Người tuổi Mùi nhìn chung phóng khoáng, rộng rãi, công bằng, tử tế và dễ động lòng trắc ẩn trước những bất hạnh của người khác. Họ thường được kính trọng và ngưỡng mộ, luôn sống theo nguyên tắc tự do, phóng khoáng và đối xử với người khác bằng sự nhân hậu, khoan dung.
          Năm Mùi – năm con dê là năm tốt thế nhưng nhiều cái xấu lại gán ghép cho dê! Vậy nên trong từ vựng tiếng Việt có nhiều từ ngữ chứa yếu tố “dê” với nghĩa không tốt.
          Cũng như các các con vật khác, dê đi vào đời sống ngôn ngữ trong các từ ghép cho thấy quan niệm của người Việt Nam về cách nhìn của họ về các loài động vật ấy. Trong quá trình ẩn dụ hoá, động vật không còn là những con thú, những con vật cụ thể nữa mà đã trở thành những biểu tượng, những đặc điểm chung nhất có thể chia sẻ được với loài người. Từ chức năng định danh, chúng biến thành định tính. Sự chuyển hướng ấy không những làm mở rộng ý nghĩa của các danh từ chỉ động vật mà còn làm chuyển cả từ loại của chúng: từ danh từ biến thành tính từ, trạng từ hay động từ.
          Ðiều thú vị là mức độ chuyển nghĩa ở “dê” hầu như chỉ diễn ra theo một trường nghĩa là chuyện về mối quan hệ khác giới theo hướng tiêu cực thể hiện qua suy nghĩ, hành động, tính cách… Đàn ông có thói tán tỉnh đàn bà con gái thì bị gọi là "thói dê" hay “máu dê" ai có chòm râu cằm cong thì gọi là "râu dê". Khi “tính dê” trở nên trắng trợn, lố bịch thì sẽ gọi là “dê xồm” và bị chỉ trích, mỉa mai:
                        “Dê xồm ăn lá khổ qua
                        Ăn nhiều sâu rọm, chết cha dê xồm”.
                                                            (Ca dao)
          Thậm chí là bị nguyền rủa khá nặng nề:
                        “Phụng hoàng đậu nhánh sa kê
                        Ông thần không vật mấy thằng dê cho rồi”.
                                                            (Ca dao)
          Dê không chỉ ẩn dụ về thói mê đắm sàm sở mà người ta còn mượn con dê để ví von trong những tình huống tính toán vụng về, không hợp tình hợp lí trong cuộc sống:
                   ''Buồn rầu buồn ngủ buồn nghê
                   bán bò tậu ruộng, mua dê về cày
                   Đồn rằng dê đực khỏe thay
                   bắt ách lên cày, nó lại phá ngang'' !
          Còn người ăn không ngồi rồi, kể lể huyên thuyên những chuyện lặt vặt, vớ vẩn, dài dòng thì được gọi là "Cà kê dê ngỗng".
          Để ám chỉ người không rõ ràng trong khi giải quyết công việc nhân dân ta dùng thành ngữ "Máu bò cũng như tiết dê" - hai thứ tiết khác nhau, người ta ăn tiết canh dê không ai ăn tiết canh bò nên chỉ có người nhập nhằng mới xem hai thứ đó là như nhau.
          Người nói một nơi, làm một nẻo, lời nói và việc làm không ăn khớp nhau thì gọi là "Treo đầu dê bán thịt chó”.
          Kẻ bề ngoài giả dối ngụy tạo để lừa bịp che đậy thực chất bên trong thì có thành ngữ "Dương chất hổ bì” – thực chất là dê nhưng bên ngoài da là cọp - hoặc nói tương tự là “Treo dê, bán chó” – quảng cáo thịt dê nhưng lại bán thịt chó.
          Dân gian có trò chơi "bịt mắt bắt dê" với trẻ con là thú chơi hồn nhiên nhưng đối với người lớn là cơ hội để đụng chạm nhau.
                        “Giả vờ bịt mắt bắt dê
                        Để cho cô cậu dễ bề... với nhau”
                                                            (Vè)
          Lấy hình tượng con vật mà nói về con người hoặc ngược lại, chỉ là một lối ẩn dụ chứ thật ra con dê chẳng có tội tình gì. Chẳng hạn như việc dê con thường dùng sừng húc vào các hàng rào thân cây thì được nữ sĩ Hồ Xuân Hương mượn để mỉa mai mấy anh đồ tập tễnh làm thơ mà dám trêu ghẹo Bà Chúa thơ Nôm:
                    "Ong non ngứa nọc châm hoa rữa
                    Dê cỏn buồn sừng húc dậu thưa!"
          Điều khá lạ là người ta rất ngại vẽ dê, làm thơ có hình tượng con dê… trong khi con ngựa, chó, gà, mèo, trâu… thì lại được vẽ, chụp hình, tạo thi hứng khá nhiều! Có lẽ ngoại hình với bộ râu dê không được đẹp mắt lắm, lại kèm theo những ấn tượng không tốt về “dương tính” khiến mỹ cảm về dê có phần giảm sút trong nhận thức con người và điều ấy được khái quát trong câu tục ngữ “Người mà vô lễ khác nào muông dê”.
          Xem ra con dê cũng khiến người ta suy ngẫm và khái quát thành nhiều điều về con người và cuộc sống. Tuy nhiên, nói như nhà văn Nga Sêkhôp: Một con người sẽ tốt hơn nếu ta nói cho anh ta biết anh ta là người thế nào...”. Vậy nên nhìn nhận về “tính dê” cũng là cách để vượt qua những nhục dục để hướng con người đến những gì tốt đẹp hơn.

1 nhận xét:

dinhphuong2011 nói...

Xin bổ sung chi tiết xe dê. Xưa trong tam cung lục viện kinh đô Huế có rất nhiều chân dài tuyển mộ từ khắp thiên hạ. Vua bối rối quá, hổng biết chọn ai bỏ ai, nên cận thần hiến kế vua ngồi xe dê. Hễ nó dừng trước cửa nào thì nàng đó được chọn cho vua đêm đó. Xe dê là xe vua chớ hổng phải xe dân thường nha.
Riết hồi cái sự ngẫu nhiên đó cũng bị đám chân dài phá tan đi, đờn bà vốn cực kỳ thông minh trong chuyện giành đờn ông, nên họ dấm dúi tiền cho mấy người đi chợ Đông Ba mua dùm chùm dâu đất. Treo dâu trước cửa phòng mình là chắc chắn con dê tài xế ngừng ngay đó.
Tiếng lành đồn xa, riết hồi nàng mô cũng treo dâu, thành thử ra dâu tươi dê tài xế mới khoái, dâu héo thì còn khuya mới gặp mặt rồng. Dzậy đó.