28/03/2015

599. CÙNG EM CUỘC NÀY

Mộc Nhân Lê Đức Thịnh 

còn một khấc rượu lênh đênh vài hạt khởi tử
dăm thằng bạn khật khưởng những câu chuyện lè nhè
và em vấn vương bên ta lướt khướt
khi mùa xuân rơi ngày lẻ tẻ cuối cùng

cảm ơn em đã ngồi thủng thẳng cùng ta
sắp đặt một cuộc vui vầy muộn màng
cuối giờ cuối tuần cuối ngày cuối tháng
để ta thấy đời lên hương ngời rạng

hoa gạo nở rộ bên sườn đồi rung sắc đỏ
em cũng má hồng môi son mang theo tình miên man
khi mùa hoang đàng yêu ta mà rung nhịp mạch
làm ta quằn quại hình hài mọc chồi nứt nhánh

                  nâng ly uống với nhau nhớ lúc nựng nịu
ngồi bên nhau nhớ lúc kề cận ấp iu
ta cuộn em vào lồng ngực
thơm tho môi má tay lần tràng hạt run rẩy

sáng đã bình minh
chiều đã hoàng hôn
vui đã hoan lạc
buồn đã sầu bi
da thịt đã ái ân
máu tim đã giận hờn
tĩnh lặng đã thiền
kinh cầu đã tụng niệm

níu nhau về kịp ngày xuân
mà vọng âm em nói lời yêu
gọi nhau đến suốt ngày hè
mà thổn thức khi nước mắt rơi
còn dài cuộc chơi
mà mùa hồi sinh dường như ngắn lại
rượu vài chén cuối
chừa lại long đền để nhâm nhi men say

ta nâng ly không đối ẩm đến tận buổi sớm bình nguyên
sương gội trắng mùa hoa cà phê thơm ngát triền đồi lối hẹp
uống đến qua trưa nhìn mặt đường phồng rộp người xe chộ rộ
phù nề một cuộc viễn vông qua  những con phố cong cớn dốc dài

                  gió băng qua núi đồi lăn qua đèo hẹp vò lá thông từng nắm vụn
thác dữ trườn rừng sâu khai quật nụ cười ngổn ngang
em hãy ăn chay nằm đất khi linh hồn qua thời phế tích
ta vớt vát khúc kinh cầu lúc chơi vơi năng lượng cuối cùng

hạt bụi cụ cựa hé nụ chồi chói sáng
tiếng đàn vang réo rắt từ đầu ngón chai sần 
em thôi trốn tìm bước ra từ cánh đồng cỏ non tươi tắn
ta tái sinh nụ cười im lặng niềm vui thành mật ngữ vô ngôn

thơ tình đã viết thong dong ngày trầm mặc
ta ngồi với ta làm nhân vật cuộc phù du
em ngồi bên ta làm nhân tình lở dở
                              thì cứ cùng em cuộc này.

1 nhận xét:

Nặc danh nói...

"hoa gạo nở rộ bên sườn đồi rung sắc đỏ
em cũng má hồng môi son mang theo tình miên man
khi mùa hoang đàng yêu ta mà rung nhịp mạch
làm ta quằn quại hình hài mọc chồi nứt nhánh"
Bài thơ cuộn trào cảm xúc như thác đổ! Rất hay!
1325