16/01/2016

738. NGÀY LẬP THỂ

Mộc Nhân

Buổi sáng tôi khuấy bầu trời dưới đáy cốc café
mặt trời nhuộm đen vỡ vụn trong phin theo từng giọt rơi
và tôi muốn vớt trên từng thìa bình minh
nếm vị ngọt đắng pha trộn nơi đầu lưỡi để đánh thức cơn ngái ngủ.

Một ngày của chúng ta nhịp nhàng mà lấp lánh
trong ranh giới nhập nhòe giữa khổ hạnh và khoái lạc
chúng ta đang trả giá cho sự giả trá của mình
bằng những trau chuốt - ăn năn - hối hận - dối lừa - cái chết.

Một ngày của chúng ta bắt đầu bằng vốc nước không đầy bàn tay
rửa trôi vài giấc mơ khô héo trên mi mắt đêm qua
và rũ bụi trần gian đọng lại trong vết nhăn vầng trán
như ngày xưa cũ trôi qua một lãng quên.

Một ngày của chúng ta bước ra từ bóng đêm dày đặc
mang theo chứng mất ngủ
nhưng mọi thứ đang bong tróc dần để đến lúc buông bỏ
như hồ cạn từ giã những giọt nước cuối cùng

Kẻ lữ hành vẫn miệt mài trên chập chùng quan san
dù đích đến của bàn chân mòn vẹt gót giày là nấm mồ
chẳng còn lưu giữ gì ngoài tiếng khóc khoái lạc
và con tim ấp iu ngọn lửa.

Ngày của chúng ta cũng sẽ nổ tung một cách hoàn mãn
như đám mây hình nấm sau một kích hoạt nhiệt hạch
linh hồn sẽ thăng hoa cùng bụi vũ trụ 
giữa vô lượng thời gian - bất tận không gian.

Và xin em đừng hỏi tôi làm gì
hôm qua ngạo nghễ đậm mùa hoang hoải
hôm nay cỏ vàng phủ kín chiều thưa nắng
hay ngày mai tận tuyệt hư vô

tôi sẽ len qua khoảnh khắc giữa hai làn khói thuốc
để em nhận ra nỗi buồn mơ hồ của mình
và chúng ta lại yêu nhau như bản năng
dù ngày chỉ còn là đìu hiu vạt nắng.
                                   
                

Không có nhận xét nào: