19/06/2016

786. MIÊN MAN ĐÊM HÈ VƯỜN NHÀ

Mộc Nhân

Đêm hè vườn nhà
nghe côn trùng nỉ non gọi bạn
gởi trong tiếng gió lùa qua vách liếp
dường như ai thoáng quay về làm lá rung xào xạc
để cùng ta nhâm nhi vài câu thơ chợt nhớ
rồi vấp một đoản khúc lãng quên
ngã theo một sải chân bước vội
nằm nghe mảnh sân phả hơi đất nóng ban trưa
làm chữ nghĩa biến dạng hình hài
chợt giật mình nhận ra bóng quê nhà
có nắng nôi nhọc nhằn huyền ảo.

Đêm hè vườn nhà
tổ kiến sùi đất dưới thềm có hoa mẫu đơn
đùn lên núi đồi đụn gò hoang vu sa mạc
ta đắm mình giữa những dạng hình ảo tưởng bâng quơ 
sắc màu nhòa cùng bóng đêm
cuộc đời đùn lên nhiều điều bất ý
không biết mình đang nhai vụn một cành khô nhặt được bất ngờ
và chợt nhận ra cỏ không còn non tơ giêng hai
lối vườn không còn thoảng hương hoa dại
bóng chim đêm lướt qua làm chao ánh nhìn
rùng mình tỉnh mộng bốn mươi năm làm kẻ rong chơi
mang theo tình yêu quê nhà và niềm hoài nhớ.

Đêm hè vườn nhà
nhớ tuổi thơ đì đùng tiếng đạn rít trên vòm trời lúc nửa khuya
mang theo bao điều bất ổn kéo đến xa xăm
ám tượng thành những lao xao bất định rơi trên bãi sông
pháo sáng xé nát đêm suồng sã
rọi bầy dơi vạch đường bay phù phiếm giấc mơ vũ hội
thấy mình lang thang trên những con đường đất chông chênh
hóa thành kẻ mộng du l­ướt qua em với tiếng c­ười giòn tan
băng qua đò giang cách trở lầm lũi cùng trăng sao
mà không viết xong đoạn kết một bài thơ
trước khi tiếng cu cườm rù rì
gọi vời vợi bình minh
trong vọng âm
ngày mới.

1 nhận xét:

Nặc danh nói...

Nhắc đến dơi làm nhớ thời trẻ trâu hun khói cho doi roi xuống rồi nướng anh nhỉ! Chừ bạn bè mỗi đứa 1 nơi, lâu lâu về quê nhà cũng khó gặp đủ để mà say sưa. Ottf