17/08/2016

826. ƯỚC GÌ TÔI CÙNG EM

   Mộc Nhân

Ước gì tôi có em trong đôi tay chạm tháng Mười Một
dã quỳ trang điểm một triền đồi khuất màu diệp lục
chiều thầm thì khúc hát biếng lười của nắng xám nhạt trên tàn cây
chỉ còn gió và em khát một cơn mưa cuối mùa vàng võ.
 
Ước gì tôi cùng em giữ trong tâm hồn nỗi nhớ trầm tích
em miên man ngày cũ xếp lại vài câu thơ anh lấp chiều lang thang
những vần thơ tự do như trái tim khát khao tình yêu ngoài thân phận 
em mang chúng về vuốt ve trước lúc lặng rơi như cánh phượng gầy.

Ước gì tôi cùng em thì thầm với nhau lời tình yêu màu thẫm
dù đốm nến nhỏ trên bàn cháy sắp cạn soi khuôn mặt có vết chân chim
anh mang theo vũ điệu ngập ngừng trong giấc mơ màu nhật thực
để kể em nghe về ngày tỉnh thức mộng du ám trên khuôn phận người.

Ước gì tôi ngủ cùng em trong căn phòng có cửa sổ mở về phía gió
gối lên ngực nghe tiếng rầm rì của trái tim gọi ngày hoan ca
ban khuya thấy vài cánh hoa thiên di trên khung cửa
tỉnh giấc trăng len vào tóc mang theo mùi hoa lạ mông lung.

Ước gì tôi cùng em thức dậy bên ô cửa tràn nắng sớm
đường chân trời không nhập nhòe trong sương mai
qua đêm sâu kiệt quệ tôi và em phục sinh giữa hương thơm thiên lý
nắng chảy tràn chữ trên bàn phím và bài thơ ứa nhựa tinh khôi. 

Ước gì tôi cùng em khâm liệm trong dung nham mà hóa thạch
và một ngày không nhận ra nhau như con đường không nhớ những bàn chân qua
ước gì ngày vô vi và trái tim chúng ta cùng phân hủy
thành những điều không thể gọi tên.
           
                                                           

Không có nhận xét nào: