18/08/2016

827. MỘT LẦN SÔNG THU

Mộc Nhân

Mang chiếc áo đục ngầu suốt đời đi tìm một tận cùng thất lạc
đầu vàm hợp lưu niềm vui hay khi chia nhánh khổ đau
sông Cái, sông Bung, Vu Gia buổi triều dâng con nước nát nhàu
xanh vết thời gian nhọc nhằn ôm bưng biền tri kỷ.

Ghềnh thác suối nguồn thăng hoa những đêm dài mộng mị
băng qua núi đồi hẹn với cỏ lau chẳng thể chối từ
ngập ngừng Giao Thủy những ngày sông cuộn lũ ưu tư
anh muốn lắng mình trong nỗi buồn khoan thai sóng nước.

Qua Câu Lâu em vực tình yêu tay xòe ngón cong dáng thon tha thướt  
ngày bỏng rát mặt trời đêm dịu màu cồn bãi bóng tre loang
sao không cùng anh đi ngược dòng thức trọn đêm hoang
nằm giữa Gò Nổi xanh dâu nhớ giấc mơ của một thời rong rêu cùng cực.

Vẫn tưới tắm mùa màng mang hồn quê vào nhịp đời thổn thức
qua Hội An chấp chới vọng âm phong thanh tiếng sóng miệt mài  
Sông Hoài trôi trong đám lục bình mang hồn nhiên khát vọng ngày mai
tiếng cá quẫy khô khan không làm ướt rừng dừa Cẩm Thanh trầm tịch.

Một lần sông Thu anh muốn khai sinh những điều tâm hồn diễn dịch
cũng muốn lãng quên đôi môi thao thiết biệt khúc không lời 
gió Cửa Đại xõa tóc em tạc mùi hương vào chiều sóng nước chơi vơi
                    anh úp mặt vào kí ức phù điêu nghe mùa trôi xa mải miết. 
                                                                              

Cửa Đại - xa xa là Cù Lao Chàm

Sông Thu, đổ ra Cửa Đại
Cầu Câu Lâu

Trên cầu Cửa Đại

Hội An nhìn ven Sông Thu

Hoàng hôn trên Sông Thu

Không có nhận xét nào: