26/08/2015

667. NHỮNG CÂU THƠ DÂNG TRÀO

          Võ Thị Phương Thanh
        Cảm nhận về tập thơ "Những vũ điệu và khúc ca" - của Mộc Nhân Lê Đức Thịnh - nxb Hội Nhà Văn, 2015.



        Tôi có cái hân hạnh là một trong số ít người được tác giả nhờ đọc bản thảo “Những vũ điệu và khúc ca”. Thực ra bản thảo này tôi đã đọc trước từ khi nó là những entry trên trang blog của anh tại địa chỉ thinhdailoc.blogspot.com (Mộc Nhân Lê Đức Thịnh). Điều tôi ngạc nhiên là anh viết khá đa dạng về thể tài. Về thơ: lục bát, thơ tự do, thơ văn xuôi… ngắn có dài cũng có… kiểu lãng mạn truyền thống cũng có mà hơi hướng cách tân cũng có, laị có cả thơ dịch, nhạc dịch. Về văn xuôi: tản văn, tùy bút, truyện ngắn… Về nội dung thì phong phú: thơ tình, viết về nghề nghiệp, về quê hương bạn bè gia đình, nghiên cứu khảo luận, báo chí… Nghiêm túc thì hẳn rồi mà đùa vui thư giãn cũng không thiếu.
       Ấn tượng nhất là những bài thơ tình mà anh chắt lọc thành tập “Những vũ điệu và khúc ca” – nhà xuất bản Hội Nhà Văn, 2015 (sách sắp ấn hành). Ở đây tôi bắt gặp nhiều câu thơ hay đến lặng người, đọc qua dù khó nhớ khó thuộc nhưng không thể quên được cái hình ảnh cảm xúc mà ý thơ mang lại khơi gợi trí tưởng tượng bay bổng của tâm hồn. Những câu thơ tình của anh thật mãnh liệt, mạnh mẽ mà trong trẻo lạc quan vượt ra khỏi những điều ta có thể định nghĩa, những suy nghĩ bình thường để hướng đến gì cao cả: “khi nỗi buồn bị gió cuốn ra sân/ theo chiếc lá khô cuối mùa/ chỉ còn lại ân điển và tình yêu trong trẻo/ như hừng đông thanh bình mù sương yên ả/ tươi tắn tiếng chim sơn ca/ tình yêu không cần những nụ hôn ân ái/ chỉ nghĩ và nhớ về nhau/ ngày lay động giấc chiêm bao/ đời người” (Cà phê ngày mưa).
Và sẽ thật là thiếu sót nếu như không trích ra đây những câu thơ mà tôi cho là đẹp nhất: “Những khúc ca của núi/ có khi lãng đãng như cánh bướm/ chờn vờn như sương sớm miền xa đục lờ nỗi nhớ/ nhưng nửa đêm tỉnh giấc phong thanh một bài ca/ và tôi cũng nhẹ nhàng cất cánh bay cùng em” (Những vũ điệu và khúc ca); “em thôi trốn tìm bước ra từ cánh đồng cỏ non tươi tắn/ ta tái sinh nụ cười im lặng niềm vui/ thành mật ngữ vô ngôn” (Cùng em cuộc này); “Chúng ta đang trỗi dậy trong mịt mờ thế kỉ/ khi nhân loại tương tàn nhưng cao cả cũng lên ngôi/ em có còn giữ điều linh thiêng trong phút giây bối rối/ anh sẽ cạn tuôn trào nếu không có tình yêu” (Diễn ngôn Zorba Phật); “hãy tưởng tượng chúng ta có những bầu trời/ để bài thơ bay lên từ những con chữ kiêu hãnh/ cầu vồng vắt ngang qua bao điều bất hạnh/ và bình an trên những con đường” (Hãy tưởng tượng)…
Đằng sau những câu thơ chất chứa các trạng thái đỉnh của tâm trạng là những bức phá vượt bậc về ngôn ngữ mỹ cảm gợi hình; ở đó anh đã tạo được một thi giới cho riêng mình trong một không gian riêng biệt, một khoảng thời gian sắc nét và ấn tượng, rung động với từng hơi thở: khi thì thênh thang núi đồi thung suối, khi thì trầm mặc bình nguyên đồng bãi, lại có lúc là góc quán vắng bên li cà phê nhâm nhi cuối ngày hay dọc đường gió bụi kì hồ lang bạt…
Một điều thú vị nữa là ở tập thơ này, bên cạnh sự phóng khoáng và dâng trào, Mộc Nhân còn tỏ ra đã biết cách tiết chế cảm xúc để những câu thơ sâu đằm mà giản dị hơn, gợi về một phong vị  lãng mạn truyền thống: “giản dị như cát bụi/ mịt mờ cõi phiêu linh/ chỉ tình yêu còn lại/ dù yêu em/ một mình” (Điều giản dị); “Kiếp nào ta/ có nợ nhau/ thì xin em/ hãy trả vào/ hư vô (Nợ)…
Đọc thơ Mộc Nhân, hãy khoan nói về các vấn đề thi pháp nhưng có một điều chắc chắn là anh không thể gò mình vào những gì cứng nhắc hoặc quá chặt chẽ về khuôn khổ, hạn định mà dường như anh đang dành toàn tâm toàn ý sống với những con chữ nhảy múa để viết ra những câu thơ tâm đắc phóng túng ma mị liêu trai cho riêng mình...      
Tin rằng Mộc Nhân Lê Đức Thịnh còn làm được nhiều hơn nữa cho nghiệp văn của mình… trong niềm ấp ủ “ta hoài thai một hậu kiếp trùng phùng”

                                                  Võ Thị PhươngThanh - tháng 8 năm 2015

1 nhận xét:

gocque nói...

"Đọc thơ Mộc Nhân, hãy khoan nói về các vấn đề thi pháp nhưng có một điều chắc chắn là anh không thể gò mình vào những gì cứng nhắc hoặc quá chặt chẽ về khuôn khổ, hạn định mà dường như anh đang dành toàn tâm toàn ý sống với những con chữ nhảy múa để viết ra những câu thơ tâm đắc phóng túng ma mị liêu trai cho riêng mình..."