11/10/2014

490. LẬP THỂ NHỮNG TRÁI BÓNG VÀ CÁNH DIỀU

Mộc Nhân - Lê Đức Thịnh
             (về những em bé đá bóng, thả diều trên vỉa hè hay trong hẻm nhỏ - một chiều mưa)

những trái bóng tuổi thơ lăn trên lề đường
tỉnh giấc trong niềm hả hê đã cũ
khi một cơn mưa đi qua còn mớ ngủ
lại một lần diễn dịch thế giới em


những chiếc lá rác rưởi trong bóng mưa
bết dính dăm ba bàn chân nhớp nhúa
sân bóng vỉa hè vạch đường lăn ngập ngụa
thêm một lần qui nạp tuổi thơ em

tôi nhâm nhi một tách cà phê bên quán cóc
đốt đóm gạt tàn vào vũng lầy của chúng ta
phả khói thành vòng méo tròn hỉ hả
nghĩ về những thứ đã qua và những thứ còn chưa bắt đầu

trái bóng lưng tưng con lật đật nhảy trên đôi cánh của trí nhớ
lúc xì hơi bẹp dí thành đôi chân mỏi của gã lung lạc giang hồ
không biết tìm đâu ra một vé khứ hồi
ngồi vò mớ bùng nhùng tuổi thơ vô lí

ký ức xà rần như mạng nhện trên khu đĩ
vết sẹo sần sùi kí sinh từ cơn bĩ cực thài lai
ngón chân cái chột mũi dị dạng khúc gỗ mục kinh hãi
đám mây trong cơn say thành vân cẩu dị kì

tôi thương con đường bưng mặt khóc như gã thất tình
ướt cả cơn mưa chiều qua phố nhỏ
trong ngõ hẹp các em vén quần nhúm nhó
nâng cánh diều khi gió giật lên từng cơn sốt kinh niên

những cánh diều mang sắc màu lập thể
hẻm nhỏ không còn chỗ chao nghiêng
trái bóng tuổi thơ lăn như đèn cù
                       chưa đá đã chạm đường biên...
                                 

1 nhận xét:

Nặc danh nói...

lúc nhỏ em cũng chơi đá bóng với lũ con trai cùng xóm, cũng chiều chiều chạy thả diều nhem nhuốc, với những con diều làm từ giấy học trò và những thanh tre...1325