30/09/2016

844. TÔI GIẬT MÌNH THẤY EM QUA ĐỜI

Lê Đức Thịnh

        Tôi đã lập ngôn về cuộc tình trong ngày mưa giăng mắc
giấc mơ vớt lên từ mặt sông nát những sọc mưa
tôi đã cố gắng lưu giữ em trong trầm tích
lặng lẽ mặc nhận và chân thật.

xúc cảm mọc chồi từ làn da mịn màng của em
cùng với ảo ảnh chập chờn trên trang viết bỏ dở
dăm âm khúc rời rạc trên cung phím lạc dây
nỗi cô đơn được giấu trong vài khoảng lặng
và niềm vui vấp ngã khi hòa âm nhấn vào phách đảo
lưng chừng khúc hoan ca bỏ dở
bồng bềnh cõi người giữa chân trời
vòi rồng cuộn lên giữa bình nguyên chiều khát một cơn mưa

Tôi khu trú trong hoàng hôn viết cho em bài thơ
miệt mài với con chữ trồi lên như mầm sinh khôn nhợt nhạt cuối mùa
kí ức thổn thức cùng nụ hôn giấu sau tấm khẩu trang
trong tim tôi chỉ còn thơ – máu và hơi thở dâng tràn
chân trời hóa thành đêm u linh.

Giờ đây tôi muốn bám vào gió để bay đi cùng vết cứa lem màu huyết dụ
trái tim tan giữa bầu trời thành vệt sao băng kéo dài chơi vơi
mảnh trời trong tôi chỉ còn gió mây rủ nhau tình tự
và tôi giật mình
thấy em qua đời giữa hai lần lóe sáng một vì sao.

Không có nhận xét nào: