22/12/2016

897. CHUYỆN SIÊU THỰC TỐI THỨ TƯ

Mộc Nhân
                                                   
Lau bạc trắng
lất phất đập vào chiều
mặt trời vỡ ra thành ráng đỏ.

sờ trán em nóng ran
nghi ngờ sinh thiết hai khối u trên ngực
một cái vỡ ra thành lân tinh - soi cái kia hừng hực.

trong cơn sốt em hất ta xuống khe
lăn theo dòng vấp mỏm đá phủ rêu mắc cạn
đứng lên như dấu than (!)  lan man như dấu ba chấm (...)

nghe con mang lẩm bẩm
thấy đất trời mở ra những đêm như cũ
dò dẫm vào hố đen vũ trụ.

trườn đi theo tọa độ mặc định
em đang sốt bỗng trở lạnh
ta sưởi bằng sinh lực không kịp hãm phanh.

mở ra cơn say phồn thực
đập mình vào rêu cỏ núi sông lâu đài thành quách
để con nhộng trú ngụ trong mạch cắt tối om.

em điềm đạm nghe máu thịt ta bì bõm
trái tim co bóp mãnh liệt hơn hôm qua
và men thành rượu tái hồi khởi thủy.

tiếng cầu kinh thầm thì nâng ta ủy mị
thả mình quặt quẹo tan trong khoảnh khắc siêu thực
nghe lời tạ ơn của một tế bào di căn.

Không có nhận xét nào: