28/12/2016

899. BÀI THƠ CUỐI NĂM 2016

Mộc Nhân 

anh gõ những kí tự và con chữ nhảy ra từ bàn phím
chúng bỡ ngỡ trượt ngã trên màn hình
lùng nhùng trong dấu câu
rời rạc rơi dòng
tùy tiện viết hoa viết tắc
chen lấn với chữ là những con số, kí hiệu, ngoại ngữ
thành câu thơ mới mẻ phóng túng
và gọi là hiện đại tự do cách tân khai phá.

anh nâng niu thành câu của riêng mình
vì đó là máu là hồn cốt là niềm vui là sở thích
"my face is a data store myself" 
là khuôn mặt dữ liệu dù đôi khi chẳng hiểu mình vừa viết gì
mang theo thông điệp gì và để làm gì
nhưng anh vẫn gõ miệt mài như con chim gõ vào thớ gỗ
như đại bàng không mệt mỏi bay vào bầu trời
như gió cứ thản nhiên bay qua những cánh đồng mùa hoang hoải

câu thơ loay hoay như lời thú tội
mang theo nhiều ẩn dụ hóa trang
có khi khó hiểu như trái tim em
có khi rối rắm như lời tỏ tình vụng về
có khi vô nghĩa như lời chia tay
có khi rỉ rả như con mối gặm nhấm sàn gỗ
nhưng mang theo niềm kiêu hãnh của cánh chim bay trên con sóng
và dự báo ngày tận thế trong tiếng chuông nguyện hồn.

bài thơ co ro trong gió mùa đông bắc cuối năm
ngày sắp tàn phai nhưng không thể giấu ánh mặt trời
tờ lịch cuối năm không thể giấu được niềm vui sang trang
như thiên thần chẳng giấu được đôi cánh
như hạnh ngộ chẳng giấu được giọt nước mắt
để rồi tiếng thở dài đi qua trong âm nhạc du dương
và cảm hứng thi ca là giải mã những giấc mơ nỗi đau hoảng sợ
thành tiếng nứt vỡ của hạt cỏ đầu mùa.
                                        Lưu giữ hình ảnh năm 2016






















Không có nhận xét nào: