24/07/2015

652. THƠ DƯỚI ĐÁY BA LÔ

Nguyễn Hải Triều

Bài thơ bạn tôi dưới đáy ba lô
Trăng soi rừng le rừng khọt
Chiến binh giày thô áo bạc
Lặng lẽ quân đi mờ mịt những con đường
Một thời trai trận mạc góc biên cương… 

Bài thơ bạn tôi viết nửa chừng
Chưa kịp kể về nỗi nhớ
Nơi cánh đồng cò bay nơi còn đàn em bé dại
Nơi chiều chiều mắt mẹ ngóng tìm
Bóng quê nhà mờ mịt mỏi đường chim

Nơi tận cùng sâu thẳm của đất
Người lính ra đi ngút ngàn lửa đạn
Mang theo giấc chiêm bao về dòng sông
Nắp bi đông cho bạn bè vượt qua nghiệt ngã cơn khát
Gói lương khô đã kịp ăn đâu mà về với đất
Khúc khuỷu rừng biên bom pháo dậy trời…

Câu viết của bạn tôi
Mơ khúc khải hoàn ca
Đêm vượt sóng Mê Kông trời đầy mây và gió
Ngọn lửa ấm giữa rừng ôm ghi- ta vỗ bài thơ cũ
“Sông Hồng chẳng phải xưa sông Dịch
Ta hát hoài câu nhất khứ hề…” (*)

Trận đánh năm nào đỏ ký ức bạn bè
Câu thơ bay qua triền sông đồi cao
Bay qua thăm thẳm rừng le nghiêng nghiêng sườn núi
Nơi bạn nằm lấm lem nấm đất liêu xiêu
Bia mộ khắc tên vội vã
Sợi mưa se săm lệch xô trời xa xứ lạ
Khắc khoải con đường về…

Mấy chục năm rồi lau trắng đất quê
Đồng đội đã già đi tóc muối sương tuổi trời
Đã già đi bao mùa áo cơm tất bật
Già đi những mất mát đời thường
Chỉ còn lại trong mỗi xa vời
Bài thơ mềm trang giấy cũ
Đau đáu cánh rừng xưa…
Quê nhà, tháng 7/2015

(*) Thơ của Thâm Tâm.

Không có nhận xét nào: