10/11/2012

240. MÙI


Cái gì cũng có mùi của nó.
Đồng cỏ có mùi của đồng cỏ,
đại dương có mùi của đại dương,
thú có mùi thú, người có mùi người …
và tuỳ lúc tuỳ nơi mà mùi này có thể thay đổi.
Ngọn gió có khi mang mùi của đại dương,
có khi lại bay mùi se lạnh của núi rừng phương bắc
nhưng có lúc lại đậm đặc mùi ký ức tuổi thơ …

Con chó có mùi của lòng trung thành,
con chuột bốc mùi đục khoét,
con chim bay mùi tự do …

Bộ bàn ghế làm từ gốc cây bốc mùi cánh rừng khô cháy,
con thú nhồi bông bay mùi của tìm và tận diệt,

Một bữa tiệc thịnh soạn,
một cao ốc sang trọng có thể bốc lên mùi của bất công,
của đói rét đồng loại …

Âm thanh cũng có mùi.
Tiếng pháo bay mùi lễ hội,
tiếng vỗ tay mùi hân hoan,
tiếng khóc mùi đau khổ …

Sắc màu cũng có mùi.
Sắc đỏ có mùi của lòng hăng hái,  mùi của chiến chinh,
sắc xanh có mùi của hoà bình, của hy vọng,
sắc vàng mùi của vinh quang,
sắc tím mùi của thương tiếc …

Phức tạp nhất là mùi người,
vì nó thường được che đậy bằng những thứ giả trá, tàn ác,
tới độ loài chó hoang cũng ngửi thấy.
  
Có người bay mùi ác độc,
có kẻ lại bốc mùi giả dối tham lam
nhưng cũng không thiếu người toả hương nhân ái, độ lượng ...

Chẳng những cá nhân mà đến từng tập thể,
từng dân tộc cũng có mùi riêng.
Có dân tộc bay mùi hiếu hoà
nhưng cũng có những dân tộc nồng nặc mùi hiếu chiến.

Có tập thể bay mùi can đảm trung thực
nhưng cũng có những tập thể bốc lên mùi nhát đảm, xảo trá …

Nếu để ý ta sẽ nghe được rất nhiều mùi
đang toả lan từ cuộc sống quanh mình .
      - Tạp văn của Giang Kiều - Hình ảnh: Mộc Nhân (lấy từ nhiều nguồn)

Không có nhận xét nào: