12/04/2016

772. BÊN LY CAFÉ KHẤN NHẨM

Mộc Nhân

Ly café chiều nay dở hơn café trong quán cóc xưa
dù vẫn giọt rơi trong phin đen nhánh
vì lần ấy em đến cùng anh cười tươi nhí nhảnh
khuấy tung bọt đường nhấm nháp những chuyện xa xôi.

Giọt café chiều nay uể oải rơi trong khói thuốc bồi hồi
anh nhìn đâu đâu tựa hồ mong ngóng
hanh hao nắng vàng chợt nhòa mưa bong bóng
buổi hoàng hôn trải đến tận góc ngồi.

Góc phố tan ngày lèn những bóng xa xôi
trên lề đường thảng thốt áo xanh váy đỏ
chẳng thấy em khắc thời thêm vò võ
phong thanh một giọng người vừa lạ vừa quen.

Tiếng giun dế lập ngôn kiếp đớn hèn
anh thu mình trong lỗi lầm tận tuyệt
em có tựa bờ vai để tình yêu mải miết
khấn nhẩm lời nguyền mong một tối phục sinh.

Những thăng trầm không siêu thoát hồn mình
mùa đã qua cùng bao giấc mơ hữu hạn
chạm tay thiên đường giữa cõi trầm phù xán lạn
xin Chúa chứng đôi điều từ não mộng trần gian.

1 nhận xét:

Nặc danh nói...

"em có tựa bờ vai để tình yêu mải miết
khấn nhẩm lời nguyền mong một tối phục sinh."

Biết vậy mà lòng ai cứu mải miết hờn, rồi ngồi một mình caffe không rủ...
ottf