10/01/2013

281. NĂM TỴ KỂ CHUYỆN RẮN (3)


7. Chuyện con rắn trên vườn Địa đàng:
Theo sách Sáng thế 2”: Chúa trời nặn một người nam từ bụi và thổi sự sống vào trong lỗ mũi của nó. Chúa trời cũng tạo ra một khu vườn (Vườn Eden hoặc Vườn Địa Đàng) và đặt người nam ở đó để làm việc và trông nom nó, cho phép anh ta ăn tất cả các loại cây trong vườn trừ Cây Nhận thức Tốt và Xấu - Trái cấm, với lời dặn: "nếu một ngày ngươi ăn nó chắc chắn ngươi sẽ chết." 
Chúa trời cũng đã tạo ra các loài thú, và khi Adam tìm một người phụ giúp, không loài vật nào muốn, và vì thế Chúa trời làm người nam ngủ, và tạo ra một người nữ từ xương sườn của anh ta. Người nam đặt tên người nữ là "Phụ nữ" . "Vì lý do này một người nam rời cha và mẹ mình để đi theo người phụ nữ của mình." Lúc này người nam và nữ đều khoả thân, và không cảm thấy hổ thẹn.

Con Rắn là loài thú "quỷ quyệt hơn mọi con thú trên cánh đồng" đã xúi giục người nữ ăn cây nhận thức, nói với cô ta rằng nó sẽ không dẫn tới cái chết; người nữ không kìm nổi đã ăn trái cấm và cũng đưa trái cấm cho người nam ăn. Sau đó "mắt của hai người mở ra".
Khi ấy đã nhận thức được sự trần truồng của mình, họ che nó đi bằng những chiếc lá sung, và trốn khỏi cái nhìn của Chúa. Chúa trời hỏi họ điều họ đã làm. Adam kết tội Eve, và Eve kết tội con rắn. Chúa trời nguyền rủa con rắn và trừng phạt nó: "mày sẽ đi bằng bụng, và mày sẽ ăn bụi trong suốt những ngày của cuộc đời mày”.
Sau đó Chúa nguyền rủa Adam và Eve bằng lao động cực nhọc với sự đau đớn khi sinh trẻ em, và trục xuất họ khỏi khu vườn, đặt một tiểu thiên sứ ở cửa để ngăn đường họ tới Cây sự Sống, "nếu không nó sẽ đưa tay ra ... và ăn, và sống mãi."
Gia đình của Adam và Eve rời Vườn địa đàng với nhiều đứa trẻ được đặt tên và chưa được đặt tên. Người Phu nữ trở thành “mẹ của mọi sự sống".
Vì Eve đã xúi giục Adam ăn trái cấm nên bà và mọi phụ nữ sau này là những người mang tội lỗi đầu tiên, và đặc biệt chịu trách nhiệm về sự sa ngã của con người. Ngoài ra, con rắn đã xúi giục Eve được giải thích là quỷ Satan, hay Satan đã dùng con rắn như một cái loa để dụ dỗ con người gây tội lỗi với Chúa…

8. Vụ án "rắn giả lươn"
Bùi Cầm Hồ là người thông minh, trung thực và thẳng thắn. Việc thanh tra phá án của ông nổi tiếng là sáng suốt, có tình có lý được dân mến mộ và ủng hộ, sử sách ngợi ca.
Một trong những vụ án mà ông xét xử là vụ "chinh phụ giết chồng". Chuyện kể rằng, hồi đó ở ngoại ô kinh thành Thăng Long có một đôi vợ chồng nhà lái buôn nọ sống rất hoà thuận, êm đềm. Một ngày kia trước lúc chồng đi xa, người vợ liền đi mua lươn về để nấu cháo cho chồng ăn - món ăn mà người chồng rất thích. Nào ngờ vừa ăn xong lái buôn lăn ra chết không hề trăn trối được một lời. Lập tức chị ta bị chức sắc địa phương trối gô lại và dẫn lên Huyện đường xét xử. Chị đã bị ghép vào tội "Mưu sát chồng vì ngoại tình". Người đàn bà đó dập đầu kêu oan nhưng sau đòn tra khảo cực hình không chịu đựng nổi nên đành phải nhận tội. Thế là án quyết xử hành hình bằng hình thức voi giày, chỉ chờ ngày thực hiện. 
Vụ án kinh động đó đã lan về Kinh Thành và đến tay Bùi Cầm Hồ. Ông suy nghĩ rất nhiều, phải chăng người đàn bà ấy đã vô tình mua nhầm loại rắn độc mình lươn lẫn trong đống lươn mà sinh ra tai hoạ. Bởi ông đã nhiều năm làm nghề khai khẩn đất hoang, và xuất thân từ vùng nông thôn nên hiểu rất rõ về loài rắn và lươn. Ông ngầm cho người ra cái chợ mà vợ lái buôn nọ đã tới và mua một mớ lươn về, chọn ra mấy con rắn độc mình lươn đem cho chó ăn, quả nhiên chó lăn đùng ra chết. 
Thế là người đàn bà góa bụa thương tâm ấy thoát khỏi án voi giày nghiệt ngã. Đâu đâu người ta cũng trầm trồ khen tài đức của quan ngự sử Bùi Cầm Hồ. 

            9. Con rắn vuông (truyện cười dân gian)

Anh chàng nọ tính khoác lác đã quen. Bữa kia đi chơi về bảo vợ:
- Này mình ạ! Hôm nay tôi đi vào rừng trông thấy một con rắn, chao ôi, to đến là to, dài đến là dài. Bề ngang thì chắc chắn là bốn mươi thước rồi, còn bề dài thì dễ đến hơn trăm thước.
Vợ không tin, nhưng cũng định trêu chồng một mẻ: - Tôi nghe người ta nói có rắn dài đã nhiều. Nhưng làm gì có giống rắn dài như anh nói thế. Tôi nhất định không tin.
Chồng làm như thật:- Thật quả có rắn như thế. Dài hơn một trăm thước thì chẳng đến, nhưng tám mươi thì nhất định.
Vợ bĩu môi: - Cũng chẳng đến!
Chồng cương quyết: - Tôi chắc chắn là nó dài sáu mươi thước chứ không ngoa.
Vợ vẫn khăng khăng: - Vẫn không dài đến nước ấy đâu!
Chồng rút lui một lần nữa: - Lần này tôi nói thật nhé. Con rắn dài đến bốn mươi thước, không kém một phân.
Vợ bò lăn ra cười: - Con rắn anh thấy, bề ngang đã chắc chắn là bốn mươi thước, bề dài cũng lại đến bốn mươi thước không kém một phân thì chẳng hoá ra là con rắn vuông à?

Không có nhận xét nào: