05/07/2016

799. BÀI THƠ CHO QUÊ ĐẤT

                                               Mộc Nhân

mẹ sinh hạ tôi
giữa ngát xanh triền dâu bờ bãi
người oằn mình
khi tôi o oe
tiếng chào trời đất hồn nhiên
đồng ruộng đón tôi
bàn tay đỡ dịu hiền
và cỏ non làm ổ nôi
gói ấm hình hài đỏ hỏn.


mẹ đã tắm gội thịt da tôi
bằng nước nguồn Vu Gia
chảy về từ sông con sông cái
nuôi xác thân này lớn lên
từ màu mỡ ruộng lầy
sóng sánh đời tôi
nhánh mạ chắt chiu
thành hạt sữa ngất ngây
trong cây lúa trĩu bông thơm tho
có mùi cây cỏ bùn và nước mắt.

những ngày hè nắng hạ thênh thang
hay đêm đông bàn chân cóng ngắt
trong vạt áo thô của mẹ
tôi  lớn lên nhờ bầu sữa căng thơm
ám ảnh
thời khó nhọc áo cơm
chất chứa tình thương
ấp iu niềm vui thơ trẻ.

Từ trên lưng trâu
tôi nghịch những vệt bùn
tung toé
mùi cỏ hoai nồng
ngai ngái thấm cả giấc mơ
líu ríu bước chân
vấp ngã đường bờ
rơm rạ ngày mùa ngã nghiêng
chiều vàng thẫm.

Tình yêu tôi lớn lên
trong hương đồng sắc đậm
thảm lúa xanh
nâng những cánh diều
luống cày vạch những lối đời
chân bước phiêu diêu
nụ hôn đầu tái sinh
kiếp phù du sương khói.

Những vũng lầy và đau thương
chuyện đời nhoi nhói
vương vấn đa đoan
mỏi mệt cả cõi người
hạt mùa
lắm khi chắc lép trêu ngươi
màu cỏ xanh
hóa rong rêu thấm ngày miên viễn.

mẹ hạ sinh tôi trong cõi đời
và gởi ước mong thánh thiện
như chuông chùa
gióng vào chiều mênh mang
trót dan díu
mưa nguồn chớp bể lang thang
câu thơ tôi viết cho đời
cũng mang theo
nhiều điều huyễn tượng.

giờ tôi chỉ còn tình yêu
cung kính dâng mẹ
thắm thiết cho em
trân trọng cho dòng sông
thấm đượm bãi đồng
miên man cơn say ngày khật khưởng.
cho cỏ cây cho bến bờ
và ngọn lửa lập lòe tinh mơ
cho cánh diều cho trời xanh
cho rơm rạ đơn sơ
cho mây trắng yên bình
cùng bài thơ
khắc trong trái tim
ngàn năm quê đất.