28/07/2016

818. Ừ THÔI EM VỀ

Mộc Nhân 

ừ thôi em về
ta nấn ná chia tay nhau 
khi bóng cây ngã theo sườn đồi
               
                                               anh hôn trên khuông ngực trần em lần cuối
tận hưởng sự bao dung cháy lên mềm mại
cùng một nụ cười che giấu khắc chùng lòng.

                                               ừ thôi em về
anh sẽ chở em đi một vòng thành phố lúc lên đèn
chúng ta sẽ xuôi theo dòng người dập dìu đông đúc
và không nói gì cả
anh miên man đi vào đường ngược chiều
và bỗng tự thức mình trong hành trình tưởng niệm
phố vẫn còi xe và những chuyến đi kéo dài
sự chộn rộn và ngớ ngẩn đến buồn cười.

ừ thôi em về
nụ hôn đã bỏ đi rồi
chỉ còn phố khuya vắng vẻ và độ lượng
khi vòng tay đã lơi thì sự chân thành cũng lạ lẫm
lời chia tay cũng không dễ nói giữa thinh lặng bao la
đêm hè ùa ra thành ngột ngạt và mặc niệm
trên con đường thả mắt
những gót chân có âm sắc riêng của mình
giờ vỡ nứt mắt sâu rối bời lọn tóc và kết tủa giọt nước mắt.

ừ thôi em về
đôi tay anh chỉ là chỗ trú ẩn
khi em tìm được điểm giao thoa tâm hồn
biên độ của đam mê đã tới hạn
tình yêu hiếm hoi giữa trần gian không thể nào níu giữ
khi chúng ta mang theo khuôn mặt đời sống của mình
ước gì chúng ta chưa sinh ra
chưa tuyệt đối phiêu lãng như mây 
chưa là bốn mùa bạc mầu sương
chưa trú ngụ nơi đã từng trú ngụ
để lỡ dở rêu mốc bủa vây một đời quá khứ.

ừ thôi em về
anh trầm mặc trong đêm vùi quên ngày lạc điệu
chạy trốn vào em ôm trăng thiên cổ
muốn nhìn trăng là nguyệt
nhưng giữa đêm nghe khúc ru một cuộc tình mệnh yểu
tháng ngày hư hao giữa cõi phù du
một đời hoang phế
về lại chốn xa mù
nơi huyệt mộ âm u
nén nhang quyện hồn đưa tiễn.

ừ thôi em về
giữa đời ô nhiễm ta và em đã u mê
cùng rong chơi những ngày thập ngộ
em loài cỏ dại phơi mình trong sương mai
ta con sói hoang đàng phù phiếm yêu em mùa nhục thể.

ừ thôi em về
ta tạ thế từ đây
trái tim đột quỵ khi lời chia tay làm vỡ tan huyết quản
trăng sao ngàn khơi lung linh bầu trời
ngày hư vô mưa lùa nức nở trên nấm mộ hoang tàn
đêm đen mòn theo nguyệt nhật
để ta mau hóa kiếp cánh chuồn bay trên bình nguyên
tìm theo bóng mặt trời về nơi có nụ cười hoan lạc
và những giọt nước mắt sám hối
trong lời tụng niệm khúc vô thường
cho ngày sau
ừ thôi em về.