23/11/2016

879. TỰA LƯNG

                 Mộc Nhân 

Tôi tựa lưng vào buổi chiều
ý tưởng thả trôi trong vòm trời
đọng dưới ly thuỷ tinh một không gian tròn trỉnh bị uống cạn
chỉ còn lại khoảng trống hoang liêu cùng vài gợn cáu.

Tôi tựa lưng vào con sóng
những ý tưởng thả rông cùng đại dương
đọng trong mắt lưới màu xanh của biển đang sẫm dần
chỉ còn lại những chiếc đèn canh thức vài niềm vui không thể cất cánh

Tôi tựa lưng vào hiện hữu
những hình dung thấp thoáng trên cánh đồng khô hạn
đọng trên luống cày những linh hồn chờ đợi sự tái sinh ngắn ngủi
chỉ còn lại vực sâu tâm tưởng cất giấu linh hồn tôi trong ngực.

Tôi tựa lưng vào bản thể
cột trụ vô hình nâng đỡ nơi trú ngụ của ký ức
những ý thơ thắp sáng bóng khuya khiến một giấc mơ trở dạ
chiếc rễ cây đùn mình trong đất và hoa lá mãn khai

Trăng lưỡi liềm rùng mình thành vầng nguyệt
câu chữ hóa thành thi tứ bay trên hào quang thinh lặng
âm điệu thanh nhã của vũ trụ chảy cùng mạch nhịp hồi sinh
một trang giấy phục sinh từ men thơ

Tôi tựa lưng vào mật ngữ
khởi phục một điều không bao giờ là cũ kỹ
uống cạn những chiều kích của diễn ngôn
rồi cất cánh trong nội giới của bình minh mỗi khoảnh khắc

Tôi tựa lưng vào một nốt lặng
quy phục cái chết và nỗi cô đơn.

Không có nhận xét nào: