14/03/2017

934. I AM A LONESOME HOBO


I am a lonesome hobo là một bài hát được Bob Dylan ghi âm và phát hành năm 1967 trong album studio thứ tám của ông - John Wesley Harding. Lời bài hát "I Am A Lonely Hobo" kể về những kẻ đi từ đói rách đến giàu có bằng hối lộ tống tiền và lừa đảo nhưng tự nhận mình là một kẻ lang thang cô độc. Những khúc ballad của Dylan thường hướng đến tâm hồn của những kẻ bị ruồng bỏ trong xã hội.  Dù họ giàu có nhưng ích kỉ và cuối cùng đã nhận ra sai lầm của mình.
Khi bài hát đến câu cuối cùng, trong tiếng harmonica ám ảnh, tiếng trống nhịp nhàng hòa với guitar acoustic để những ca từ cất lên rõ ràng, người lang thang đưa ra lời khuyên cho những người khác, dường như trong sự cô độc của mình, anh ta đã tìm thấy một sự ổn định tinh thần nhất định: “hold your judgment for yourself/ lest you wind up on this road”…

TÔI LÀ MỘT KẺ LANG THANG CÔ ĐỘC
                             (I am a lonesome hobo)
                     Bản dịch: Mộc Nhân Lê Đức Thịnh
1.
Tôi là một kẻ lang thang cô độc
không gia đình hoặc bạn bè
Nơi cuộc sống của người khác có thể bắt đầu
đó chính là nơi tôi kết thúc.
Tay tôi đã trót nhúng chàm
hối lộ tống tiền và lừa đảo
Và tôi đã dành thời gian cho mọi chuyện
chấp nhận bắt đầu trên đường phố.
2.
Rồi một lần, tôi khá phát đạt
không còn thiếu thứ gì
Tôi đã có mười bốn karat vàng
và nhiều lụa là
nhưng tôi không tin vào người anh của mình.
Tôi mang sai lầm đến anh
điều đó dẫn tôi tới tai họa chết người
để rồi tự vấn trong sự xấu hổ.
3.
Này quí bà quý ông tử tế
chẳng bao lâu tôi sẽ ra đi
nhưng hãy để tôi khuyên nhủ mọi người rằng
trước khi làm điều gì
hãy thoát khỏi những nhỏ nhen đố kị
sống mà không ràng buộc
và biết tự phán xét chính mình
để khỏi hối tiếc trong cõi đời.

* Mộc Nhân Lê Đức Thịnh dịch từ nguyên bản tiếng Anh
             "I am a lonesome hobo"
                     Theo nguồn trang bobdylan.com

            I AM A LONESOME HOBO - Bob Dylan
1.
I am a lonesome hobo
Without family or friends
Where another man’s life might begin
That’s exactly where mine ends.
I have tried my hand
at bribery blackmail and deceit
And I’ve served time for ev’rything
’Cept beggin’ on the street
2.
Well, once I was rather prosperous
There was nothing I did lack
I had fourteen-karat gold in my mouth
And silk upon my back
But I did not trust my brother
I carried him to blame
Which led me to my fatal doom
To wander off in shame.
3.
Kind ladies and kind gentlemen
soon I will be gone
but let me just warn you all
before I do pass on
stay free from petty jealousies
live by no man’s code
and hold your judgment for yourself
lest you wind up on this road.

Không có nhận xét nào: