Mộc Nhân
ướt nhòe năm tận tháng cùng
cuốn trôi bụi trần bao phủ
những vườn hoa Tết lao lung.
Mọi thứ trôi theo dòng nước
chỉ tình yêu vẫn lưu tồn
cây có đón mùa lai tái
bãi bờ, đồi núi chon von.
Tôi đi qua những cánh đồng
vài chú bê non làm bạn
lớn dần nhưng còn nhút nhát
như cô bạn gái ngày xưa.
Nhớ hồi cắp sách – mới vừa
gặp em cúi đầu e thẹn
tay che bầu ngực bẽn lẽn
núm hồng đã chớm nở nang.
Bốn mươi mùa xuân đi qua
giờ em vẫn còn để ngỏ
ô cửa ban khuya còn đó
đứng nhìn con phố lặng im.
Lẽ nào em vẫn ngoái tìm
cuộc tình ngày che bầu ngực
cõi lòng bao điều rấm rứt
bỗng dưng nhuốm giọt trầm tư.
Lẽ nào cho đến bây chừ
anh vẫn làm cho em khóc
hạnh phúc lẽ nào bong tróc
hờn dỗi và không quay về.
Cơn mưa cuối năm ủ ê
nhiều điều anh không thể biết
vì sao em còn nuối tiếc
ánh nhìn bầu ngực dậy thì.
Những chuyện trai gái nhu mì
cuối năm dâng lên như nước
điều gì có thể giữ được
hãy giữ dưới bầu trời mưa.
-----------
AI: Bài thơ "Mưa cuối
năm" của Mộc Nhân là một khúc nhạc trầm buồn, đan xen giữa hơi thở của đất
trời những ngày giáp Tết và những lớp sóng lòng cuộn dâng về một thời dĩ vãng;
nó đưa người đọc đi từ khung cảnh thiên nhiên đến những ngõ ngách sâu kín của
tâm hồn.
1. Mở đầu bài thơ là
hình ảnh cơn mưa "rả rích" vào thời điểm "năm tận tháng
cùng". Cơn mưa không chỉ làm nhiệm vụ vật lý là "cuốn trôi bụi trần"
mà còn như một bộ lọc của thời gian. Đối lập với cái "lao lung" (vất
vả, khốn khó) của cây hoa mùa Tết thì tình yêu là vĩnh cửu. Tác giả khẳng định
một cách triết lý: “Mọi thứ trôi theo dòng nước/ chỉ tình yêu vẫn lưu tồn”. Đây
là điểm tựa tinh thần để nhân vật trữ tình bắt đầu cuộc hành trình ngược dòng
ký ức.
2. Ký ức về một thời
"vừa mới đó": Nhìn vẻ đẹp mơn mởn của cánh đồng, nhân vật
"tôi" bất chợt nhớ về người bạn gái năm xưa. Những hình ảnh hiện lên
vừa chân thực, vừa mang đậm màu sắc phồn thực nhưng lại rất thanh khiết, gợi lại
vẻ đẹp của tuổi dậy thì, cái thuở mà mọi thứ còn dở dang, chớm nở. Ở đây, sự so
sánh tinh tế tạo nên một sự kết nối giữa thiên nhiên hồn nhiên và con người
trong trắng.
3. Khổ thơ thứ năm tạo
ra một bước ngoặt về thời gian: "Bốn mươi mùa xuân đi qua". Một con số
đủ dài để thay đổi một cuộc đời, nhưng dường như chưa đủ để xóa nhòa một nỗi đợi
chờ. Hình ảnh "ô cửa để ngỏ": Biểu tượng cho một tâm hồn vẫn chưa
khép lại, vẫn chờ đợi một điều gì đó đã trôi qua nhưng có lẽ chưa biến mất. Câu
thơ "Lẽ nào em vẫn ngoái tìm/ cuộc tình ngày che bầu ngực" xoáy sâu
vào nỗi đau. Đó là sự nuối tiếc về cái thuở ban đầu lưu luyến, về một vẻ đẹp
thanh xuân đã trở thành "trầm tư" – phải chi… Đến đây, giọng thơ đầy
chiêm nghiệm, tự vấn về những giọt nước mắt và những hạnh phúc đã "bong
tróc".
Cơn mưa cuối năm lúc này
không còn chỉ là mưa của trời đất, mà là mưa của lòng người, kèm theo thông điệp:
“Điều gì có thể giữ được/ hãy giữ dưới bầu trời mưa”. Một lời nhắn nhủ đầy bao
dung nhưng cũng đầy bất lực. Có những điều chỉ có thể tồn tại trong ký ức, dưới
màn mưa kỷ niệm, nơi thời gian ngưng đọng.
Bài thơ chạm đến sợi dây
đồng cảm của những người đã đi qua năm tháng, những người luôn mang trong mình
một "ô cửa" nhìn về quá khứ. Nó nhắc nhở nhẹ nhàng rằng: Giữa dòng đời
hối hả, đôi khi chúng ta cần một cơn mưa cuối năm để dừng lại, nhìn lại và trân
trọng những mảnh vỡ của tình yêu – dù nó có làm ta "rấm rứt" với hoài
niệm.


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét