Nguyên tác: The Harvest Moon – by Ted Hughes (2)
Bản dịch 1:
TRĂNG THU
Ánh trăng đỏ, trăng thu,
lăn qua những ngọn đồi, nhẹ nhàng nảy lên,
như một quả bóng khổng lồ,
cho đến khi nó cất cánh và gắn chặt
dưới đáy bầu trời, như một đồng tiền vàng.
Trăng thu đã đến,
bầu trời âm vang như tiếng kèn bassoon.
và suốt đêm, trái đất hồi đáp, như tiếng trống trầm.
Mọi người không thể ngủ
Họ ra ngoài, nơi có cây du và cây sồi
Thức trọn đêm, quỳ gối, trong tĩnh lặng thiêng liêng.
Trăng thu đã đến!
Dưới ánh trăng, những con bò và cừu
Nhìn trăng với vẻ kinh hãi, khi trăng phồng lên
Choán lấp bầu trời, đỏ rực, và trôi đi
Như càng lúc càng gần đến ngày tận thế.
Cho đến khi những cánh đồng lúa mì cứng cáp vàng óng
Kêu lên: “Chúng tôi đã chín, hãy thu hoạch”
Và những dòng sông
Đổ mồ hôi từ những ngọn đồi tan chảy.
* Bản dịch 2: phỏng dịch, theo thể thơ 4 chữ.
TRĂNG THU
Trăng thu ánh đỏ
lăn qua ngọn đồi
nhẹ như quả bóng
nảy lên và trôi.
Dưới đáy bầu trời
trăng như đồng vàng
trăng thu đã đến
kèn bassoon vang.
Trái đất hồi đáp
trong tiếng trống trầm
mọi người không ngủ
ra ngoài trầm ngâm.
Kẻ quỳ gốc du
Người dưới bóng sồi
trọn đêm thao thức
tĩnh lặng xa xôi.
Trăng thu đã đến!
đàn bò và cừu
nhìn trăng kinh hãi
trăng đỏ âm mưu.
Choán lấp bầu trời
đỏ rực, trôi đi
như ngày tận thế
tạo vật thiên di.
Cánh đồng vàng óng
thốt lời kêu van:
“Chúng tôi đã chín
hãy thu mùa vàng.”
Và những dòng sông
mồ hôi vẫn đổ
núi đồi từ độ
chảy về cõi xa.
--------------
Chú dẫn:
(1). Nguyên tác Anh ngữ: allpoetry.com
(2). Thẻ Ted Hughes trên Blog
(3). AI: "The Harvest Moon" của Ted Hughes không phải là một bài thơ lãng mạn, nhẹ nhàng về ánh trăng như chúng ta thường thấy trong thơ ca truyền thống. Dưới ngòi bút của Hughes – một bậc thầy về những hình ảnh thiên nhiên mãnh liệt và nguyên thủy – mặt trăng hiện lên như một thực thể sống động, đầy quyền năng và có phần đáng sợ. Thay vì miêu tả vẻ thanh mảnh, bàng bạc thường thấy, mặt trăng trong đêm thu của Hughes hiện lên với sức nặng và màu sắc rực rỡ trong những tông màu nóng như vàng (gold), đỏ (red), và đồng (copper) với sức nặng "chìm xuống" (sinks), "nặng nề" (heavy) lù lù nằm dưới bầu trời như đang đè nặng lên mọi vật. Mặt trăng không chỉ soi sáng; nó "thâm nhập" vào cảnh vật, lướt qua lùm cây, đánh thức giấc ngủ của con người, khuôn mặt đỏ rực nhìn chằm chằm xuống trái đất tạo ra một cảm giác bị quan sát, một sự hiện diện đầy tính tâm linh và huyền bí, khiến bò và cừu ngạc nhiên kinh hãi. Trăng thu thường gợi lên sự no đủ (Harvest – mùa thu hoạch), nhưng qua con mắt của Hughes, nó còn là sự kết thúc của một chu kỳ, một sự dâng hiến. Mặt trăng như đang chủ trì một nghi lễ cổ xưa của đất trời. Mọi thứ trong đêm: con sông, cánh đồng, con người, động vật đều như đang nín thở dưới quyền năng của "vị thần" ánh sáng này khiến khi đọc bài thơ, người đọc không cảm thấy thư thái, thay vào đó là một cảm giác choáng ngợp (awe). Hughes thành công trong việc biến một hiện tượng thiên văn quen thuộc thành một trải nghiệm siêu thực bằng ngôn từ mạnh và đậm nét; qua đó nhắc nhở chúng ta rằng: thiên nhiên không chỉ để ngắm nhìn, mà là để cảm nhận bằng tất cả sự run rẩy và tôn kính.


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét