Mộc Nhân
1.
Đôi khi tôi có niềm
tin để viết
về những điều tôi
nghĩ – dẫu chưa chắc đúng
nhưng tôi nghĩ về
nó nhiều
dù câu chuyện đã
trôi qua
với đoạn kết đột
ngột
như màn sương tan nhanh vào buổi sớm.
2.
Tôi phải dừng lại
theo bản năng của
người nghệ sĩ
không muốn nó được
kể lại.
Đó là số phận - như
các nhà thơ thường nói
và tôi cũng nghĩ
vậy
với tôi nó là giá
đỡ, là tạm bợ
là cơn cớ để tôi
viết nhưng điều chung quanh nó
ngoại vi của nó –
trong đó nó là trung tâm.
3.
Tuy nhiên, đó là
giới hạn của tôi
cho thấy tôi đã
thất bại trước sự thật
là định mệnh của
người viết
có lẽ đơn giản là
tôi khu trú trong hỗn độn xúc cảm
Viết hết mực, tôi
chẳng thể kể lại trên văn bản
cây cọ bị khô mực,
tôi chẳng vẽ được gì
là trạng thái khủng
hoảng tâm lý sáng tạo
tôi đành rút lui
hoặc bỏ trốn.
4.
Những trang giấy
trắng trải ra trước đời tôi
các nhân vật thay
nhau đến rồi đi
tay cọ của tôi di
chuyển bên này sang bên kia
rồi rời khỏi khung
vải
lăn lóc như nhữung
chiếc đũa trong mâm ăn.
5.
Tôi thở thật sâu
hơi thở đi vào
trong tôi
hơi thở thoát ra
khỏi tôi
nó dự phần vào câu
chuyện của tôi
nhưng không giúp
tôi sáng tác
chỉ giúp tôi sống, cầm
cây bút hay cây cọ
Để nói rằng
tôi đã từng là
người nghệ sĩ
đã từng có con
đường của mình
nhưng giờ con đường
đã đóng lại
hay là tôi đã bị
cấm cửa
không còn di chuyển
lê bước ở phía chưa
đóng
vậy nên tôi đối mặt
với sự trống rỗng
cũ kỹ, nhại lại,
hồn vía bị dẫn dắt
và sinh ra những
đứa con rơi của sáng tạo.
6.
Màn sương đã tan
trang giấy của tôi
đã nhoè hơi ẩm
chúng trĩu nặng dù
không có con chữ nào
liệu tôi có được
sống lại từ cái chết không
câu hỏi bay theo
cơn gió.
------
AI: Bài thơ "Một câu chuyện" của Mộc Nhân là một bản
tự thuật đầy đau đớn, trung thực và cũng rất nhân bản về hành trình sáng tạo
của một người nghệ sĩ. Thay vì ngợi ca ánh hào quang của nghệ thuật, bài thơ
lại bóc trần những góc khuất: sự bất lực, nỗi cô đơn và cuộc khủng hoảng hiện
sinh khi đối diện với trang giấy trắng.
1. Bi kịch của việc "không thể kể lại": Ngay từ những
khổ đầu, tác giả đã thiết lập một mâu thuẫn nội tâm gay gắt. Người nghệ sĩ có
niềm tin, có suy nghĩ, có một "câu chuyện" đã hiện hữu, nhưng khi bắt
tay vào viết, mọi thứ lại tan biến như "màn sương". Tác giả thừa nhận
mình "thất bại trước sự thật". Trong nghệ thuật, đôi khi cái thật quá
lớn lao hoặc quá phức tạp khiến ngôn từ trở nên nhỏ bé. Có một chi tiết rất hay
là "bản năng của người nghệ sĩ không muốn nó được kể lại". Đây là
nghịch lý: người nghệ sĩ sống để kể chuyện, nhưng lại muốn giữ kín sự thật vì
sợ rằng khi đặt bút xuống, vẻ đẹp nguyên bản của sự thật sẽ bị biến dạng hoặc
tầm thường hóa.
2. Trạng thái "Khủng hoảng tâm lý sáng tạo": Mộc Nhân
đã sử dụng những hình ảnh rất cụ thể để diễn tả một trạng thái trừu tượng – sự
bế tắc: Cây cọ khô mực, trang giấy trắng: Những khí cụ của sáng tạo giờ đây trở
thành bằng chứng cho sự bất lực. Tác gỉa dùng những hình ảnh rất đời thường nhưng đầy xót xa khi mất
đi tính thiêng liêng của nghệ thuật, khi cảm hứng đã cạn kiệt. Người nghệ sĩ
không còn điều khiển được "nhân vật" hay "ngòi bút" của
mình nữa. Họ trở thành kẻ đứng ngoài cuộc chơi của chính mình.
3. Ranh giới giữa "Sống" và "Sáng tác": Khổ
thơ (5) là một trong những đoạn xúc động nhất: "nó dự phần vào câu chuyện
của tôi / nhưng không giúp tôi sáng tác / chỉ giúp tôi sống, cầm cây bút hay
cây cọ". Ở đây có một sự tách biệt nghiệt ngã: Hơi thở sinh học: Giúp con
người duy trì sự sống/ Hơi thở nghệ thuật: Giúp con người tạo ra tác phẩm. Khi
người nghệ sĩ chỉ còn "hơi thở sinh học", họ chỉ còn là một cái xác
biết đi trong thế giới nghệ thuật. Việc cầm bút lúc này chỉ là một thói quen cơ
học, một sự cố gắng níu kéo danh xưng "nghệ sĩ" trong vô vọng.
4. Tác giả thẳng thắn đối diện với nỗi sợ lớn nhất của bất kỳ
người làm sáng tạo nào: Sự trống rỗng và cũ kỹ. Khi con đường đã "đóng
lại", người nghệ sĩ dễ rơi vào bẫy của việc "nhại lại" chính
mình hoặc người khác. Những tác phẩm ra đời trong trạng thái ấy bị gọi là
"những đứa con rơi của sáng tạo" – chúng thiếu đi linh hồn, thiếu đi
sự gắn kết máu thịt với người cha tinh thần.
5. Bài thơ kết thúc bằng một hình ảnh nặng nề nhưng mở: "liệu
tôi có được sống lại từ cái chết không / câu hỏi bay theo cơn gió." "Cái
chết" ở đây không phải là sự chấm dứt về thể xác, mà là cái chết của cảm
hứng, của thiên chức nghệ sĩ. Kết thúc bằng một câu hỏi cho thấy tâm thế hoang
mang nhưng vẫn còn đó một tia hy vọng mong manh. Màn sương đã tan, trang giấy
dù trắng nhưng "trĩu nặng" – nặng vì những tâm tư chưa thể thành lời,
nặng vì trách nhiệm của người cầm bút.
Tổng kết: "Một câu chuyện" không phải là một câu
chuyện có cốt truyện, mà là câu chuyện về tiếng lòng của một người sáng tạo
đang ở bên kia sườn dốc của cảm hứng. Bài thơ gây xúc động bởi sự thành thật
đến nghiệt ngã. Mộc Nhân không tô vẽ cho sự cao quý của nghề nghiệp mà dám thừa
nhận mình "thất bại", "bỏ trốn", và "trống rỗng".
Chính sự can đảm đối diện với cái hư vô đó lại tạo nên giá trị nhân văn sâu sắc
cho bài thơ.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét