Mộc Nhân
Người
hoài nghi luôn có một lát cắt hoàn toàn khác biệt về tính cách. Anh ta mang bản
tính của một người luôn nhìn đời bằng đôi mắt cẩn trọng.
Tuy nhiên, nhìn cách anh tiếp nhận cuộc sống, tôi chợt nhận ra rằng không phải là hoài nghi thì không tin vào điều gì cả.
Chỉ là anh không tin vào tất cả mọi thứ hoặc chỉ tin vào từng thứ một tại
một thời điểm. Nhất là trên fb và trong lĩnh vực AI. Chẳng hạn:
Đọc một văn bản tự sự, anh nghi ngờ: em ấy nhờ AI
viết chớ chi; đọc bài thơ nọ, anh nghi AI làm; bài phê bình à: đồ yêu, AI làm tốt
hơn; bản dịch à: khỉ gió, AI dịch tuốt; chửi à: AI chửi rất hay và chặt chẽ…
Anh quan sát, đánh giá cẩn thận, dè dặt, nhưng khi
tham gia đối thoại thì sôi nổi – đó là căn tính “cãi” của người Quảng.
Sự hoài nghi xuất phát từ tâm lý không thực sự
tin vào bất cứ điều gì mới mẻ cho đến khi chính mình trải nghiệm thực tế về nó.
Anh sẽ không bao giờ vội gật đầu trước một ý tưởng bay bổng hay một lời hứa hẹn
hoa mỹ nếu chưa tự tay chạm vào, tự mắt kiểm chứng.
Hoài nghi là tiền đề của việc “cãi”. Đôi khi, tôi trân trọng sự hoài nghi đó bởi nó là bước đầu tiên dẫn đến chân lý, giúp
con người ta giữ được sự tỉnh táo, tránh rơi vào những cái bẫy của hiệu ứng đám
đông hoặc tin theo sự dẫn dắt của Kols.
Rứa
đó, mỗi lần ngồi với nhau là cãi..
Và chỉ có 2 điều anh ấy không hoài nghi:
1. Mỳ Quảng Nàng Thơ rất ngon
2. Thơ Huỳnh
Minh Tâm rất hay
Tôi vẫn luôn thích ngồi
với Tâm, vừa trân trọng cái đầu lạnh tỉnh táo, lý tính của anh, vừa kiên nhẫn
nghe những hoài nghi của anh để học cách sống với sự hoài nghi là một hành
trình tự đối thoại gian nan và nhận ra có điều gì đó ẩn giấu bên trong, kết nối
chúng lại với nhau để hoài nghi trở thành một dạng của niềm tin trước những giá
trị của đời sống.


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét