Mộc Nhân dịch (1)
Nguyên tác: "Blackberry-Picking" - Seamus Heaney
Cuối tháng Tám, dưới nắng và mưa dầm
Những quả mâm xôi chín mọng, cả tuần
Ban đầu tím thẫm bóng bẩy
Nằm giữa những quả xanh, đỏ, cứng như cúc áo
Quả đầu tiên, ngọt lịm như rượu sánh: máu của mùa hè
Để lại vệt màu trên lưỡi
Và khơi dậy niềm khao khát thu hoạch.
Rồi những quả đỏ chuyển màu sẫm lại
Cơn thèm thúc giục chúng tôi mang theo đồ chứa
Len lỏi giữa bụi gai, cỏ ướt làm bạc màu đôi ủng.
Quanh những cánh đồng cỏ, ruộng ngô và luống khoai tây
Chúng tôi hái cho đến khi đầy ắp
Những chiếc hộp không còn tiếng động
Những chùm quả sẫm màu nổi bật
Như một chiếc đĩa đầy những con mắt.
Bàn tay lấm tấm vết gai đâm
Nhớp nhúa như tay gã Bluebeard
Chúng tôi tích trữ quả mọng tươi trong chuồng gia súc
Nhưng khi bồn chứa đã đầy, chúng tôi lại thấy một lớp lông tơ,
Thứ nấm mốc màu xám như lông chuột, đang gặm nhấm kho quả của
mình.
Nước quả cũng bốc mùi hôi thối. Một khi rời khỏi cành
Trái cây bắt đầu lên men, phần thịt ngọt lịm dần chuyển vị
chua.
Tôi luôn muốn bật khóc. Thật chẳng công bằng chút nào
Khi những hộp quả tuyệt vời ấy giờ nồng nặc mùi thối rữa.
Năm nào tôi cũng hy vọng chúng sẽ giữ được lâu, dù biết thừa
là không thể.
-------------
(1). Text available here
(2). Seamus Heany - Diễn từ Nobel
(3). AI: Bài thơ “Blackberry-Picking” (Hái quả mâm xôi đen) rút từ tập thơ đầu tay Death
of a Naturalist (1966) của nhà thơ đoạt giải Nobel người Bắc Ireland – Seamus Heaney – là một kiệt tác tuyệt
đẹp về tuổi thơ, thiên nhiên và những bài học đầu đời về sự mất mát. Qua nét vẽ
giàu chất cảm giác và ngôn từ đầy tính tạo hình, Heaney đã biến một trải nghiệm
mùa hè thơ dại thành một ẩn dụ sâu sắc về khát vọng con người và sự tàn nhẫn
của thời gian.
Mở đầu bài thơ là không khí hào hứng, sục sôi của những đứa
trẻ khi mùa thu về trên những bụi mâm xôi. Heaney tái hiện trải nghiệm hái quả
không chỉ bằng thị giác mà bằng trọn
vẹn các giác quan: Quả mâm xôi hiện lên với màu sắc chuyển đổi kỳ diệu -
từ đỏ cứng như gạch đến tím thẫm béo ngậy. Giọt mật được miêu tả như "dòng
máu ngọt ngào của mùa hè", đánh thức ham muốn sục sôi trong lòng lũ
trẻ. Lũ trẻ không ngại gian khổ, ôm những xô, lon, nồi cũ lao vào các bụi gai.
Chúng chấp nhận bị gai cào xước, chân chìm trong bùn lầy, mắt dán vào những
chùm quả rực rỡ như những viên ngọc ẩn mình. Lòng khao khát của tuổi thơ ở đây
mang tính nguyên thủy, mãnh liệt và có phần phàm ăn. Việc hái quả trở thành một
cuộc "săn lùng" đầy say mê, nơi thiên nhiên hào phóng ban tặng những
ngọt ngào tinh khôi nhất.
Khổ thứ hai khép lại bài thơ bằng một nốt trầm chua chát của
thực tại: Niềm vui chưa kéo dài được bao lâu thì những quả mâm xôi chất đống
trong nhà kho bắt đầu bị mốc. Lớp mốc xám như lông chuột gieo rắc sự phân hủy,
làm chua nước quả và biến chiến lợi phẩm thành một thứ hôi hám, thối rữa. Hình
ảnh những quả mâm xôi bị hỏng mang sức nặng ẩn dụ lớn về quy luật của tự nhiên: tươi tốt nào rồi
cũng đối mặt với phân hủy, con người không thể giữ mãi những gì đẹp đẽ nhất của
mùa hè. Cảm giác chua chát khi nhìn công sức của mình tan thành mốc rêu chính
là khoảnh khắc đứa trẻ chạm ngõ thực tại — nhận ra sự mong manh của niềm vui và
tính hữu hạn của đời sống.
“Blackberry-Picking” không đơn thuần là một bài thơ miêu tả
cảnh sinh hoạt đồng quê. Nó là khúc ca cất lên từ ký ức, vừa ngọt ngào vừa đắng
ngắt. Seamus Heaney đã bắt trọn khoảnh khắc con người lần đầu tiên học cách
chấp nhận rằng: Những điều đẹp đẽ nhất trên đời thường không thể giữ lại cho
riêng mình, và sự ngây thơ luôn phải trả giá bằng những bài học về sự tàn phai.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét