Mộc Nhân
Đàn côn trùng điên cuồng va vào bóng đèn
cắt ánh sáng thành vệt chi chít với những chấm đen
rồi rơi trên khóm hoa trắng, dưới nền gạch.
Tôi nghĩ mùa hè thật đáng sợ
tự nhiên cứ sao chép không ngừng nghỉ
sự sống, cái chết cứ diễn ra bất tận, lặp lại
nhưng không hề cũ kỹ.
Dẫu sao tôi không thể chịu nổi
những ban khuya oi bức giống hệt nhau
xác côn trùng rải rác trên tấm thảm
ban trưa mặt phản hầm hập
những hàng sách trên kệ quay lưng lại không mời gọi.
Hai bàn tôi cũng nhớp nháp khi chạm vào nhau
tôi cố để các ngón chân, bàn chân, bàn tay rời ra
như những lục địa nhỏ trôi dạt.
Chỉ có niềm vui của sự trần trụi trên tấm ga giường
và nghĩ về người tình đang ở đó
trước mặt - bên cạnh – bên dưới hay phía trên
và những nỗi niềm giày vò nhau.
Đừng nhìn vào tất cả
nếu không chúng sẽ giết chết bạn
bạn khó lòng giải cứu chính mình
như sự khốn khổ của cánh hoa trĩu xác côn trùng
như thịt da nhớp nháp lúc tự tình
như ảo tưởng siêu thực.
Tôi biết rõ về bạn, dù bạn là ai
mùa hè đã đến
và nó lại bắt đầu vẻ đẹp của nỗi thống khổ
cùng khát khao
bắt đầu và bắt đầu.
---
AI: Bài thơ này không có hình ảnh rực rỡ, hoài niệm thường thấy khi
viết về mùa hè. Thay vào đó là sự bóc tách trần trụi, đầy ám ảnh về ngột ngạt của
thiên nhiên và những chuyển động bản năng của con người.
Mở đầu bài thơ không phải
là ánh nắng vàng mà là một khung cảnh đầy bạo liệt: “Đàn côn trùng điên cuồng
va vào bóng đèn” gợi lên sự hỗn loạn. Mùa hè không hề êm dịu, nó là sự
"sao chép không ngừng nghỉ" của sự sống và cái chết. Tác giả nhìn thấy
một vòng lặp đáng sợ: côn trùng lao vào ánh sáng để rồi chết đi, rơi trên hoa
trắng và nền gạch. Đó là một vẻ đẹp đầy tính hủy diệt. Cái nóng của mùa hè được
miêu tả thông qua những cảm giác xúc giác cực kỳ chi tiết, đôi khi đến mức cực
đoan: Những hàng sách "quay lưng lại", cơ thể trở nên "nhớp
nháp", đến mức tác giả muốn các bộ phận rời ra như “những lục địa nhỏ trôi
dạt” - đây là một ẩn dụ rất hay; trong cái nóng hầm hập, con người dường như muốn
thoát xác, muốn khước từ chính sự gắn kết của cơ thể mình để tìm kiếm sự nhẹ
nhõm.
Đoạn thơ nói về
"người tình" và "tấm ga giường" không mang màu sắc lãng mạn
mà đầy tính siêu thực. Mùa hè đẩy con người vào trạng thái trần trụi nhất, cả về
thể xác lẫn tâm hồn. Sự kết nối giữa người với người trong mùa hè vừa là niềm
vui, vừa là sự "giày vò nhau". Cái "nhớp nháp lúc tự tình"
là một chi tiết rất thật, nó xóa bỏ mọi sự thi vị hóa để chạm vào bản chất của
sự tồn tại: vừa khát khao, vừa khổ sở.
Câu thơ: “Đừng nhìn vào
tất cả / nếu không chúng sẽ giết chết bạn” như một sự thức tỉnh. Nếu ta nhìn
quá sâu vào vòng lặp của sinh diệt, vào sự trần trụi của cuộc đời, ta dễ rơi
vào trạng thái tuyệt vọng. Tuy nhiên, kết bài lại mở ra một vòng lặp mới: "Mùa
hè đã đến / và nó lại bắt đầu vẻ đẹp của nỗi thống khổ / cùng khát khao / bắt đầu
và bắt đầu."
Mộc Nhân gọi đó là
"vẻ đẹp của nỗi thống khổ". Mùa hè giống như một bản năng gốc của vũ
trụ: nóng bức, đau đớn, nhớp nháp nhưng đầy sức sống và không thể dừng lại.
Bài thơ sử dụng ngôn ngữ
giàu tính tạo hình và những liên tưởng độc đáo. Nó không dành cho những tâm hồn
tìm kiếm sự vỗ về, mà dành cho những ai dám nhìn thẳng vào sự khốc liệt của sự
sống. Mùa hè của Mộc Nhân là một trạng thái tâm lý – nơi ranh giới giữa cái chết
của côn trùng và khát khao của con người nhòa lẫn vào nhau trong cái nóng rực
người.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét