Mộc Nhân
![]() |
| Bài đăng trên Tạp chí Đất Quảng Số 08 - tháng 4/ 2026 |
Lâu
lắm mới thấy hoa gạo
rơi
thật nhiều bên thung lũng Zơ-nông
hoa
đỏ môi em đỏ
tiếng
gió xua ngọn cây xót ruột
hoa rủ xuống ven truông
Hoàng
hôn về Làng Hoa nhiều khi đứng sựng
anh
vay từ Khe Điêng một dáng hình chưa trả
tuổi
trẻ bỡn cợt với cánh chuồn
em
mặn mà khi mặt trời gác núi
nhưng
vẫn buồn như mẩu nến lung linh
Chờ
em về tối nay
ngọn
gió va vào chạng vạng
em
có thẹn sau khóm lau
năm
tháng tha phương anh nhớ hoài sắc thắm
nửa
đời mòn sỏi đá cọ vào nhau
Anh
giờ như cây rừng mùa trụi lá
ký
ức mờ dần sau ngọn đồi Đồng Râm
nghe
lộng bờ vai với núi thẳm
bên
này có ánh đèn và đốm sáng bóng ngàn
lỡ
mấy mùa trăng hoa nở hoang mang
Lời
thì thầm âm vang qua ghềnh đá Khe Dung
hoa
gạo vẫn đỏ triền rừng
có
cơn mưa len vào liếp cửa
lãng
đãng hoài mộng mị mây xa.
* Những địa danh trong bài thuộc Thạnh Mỹ, Nam Giang.


1 nhận xét:
Hay thế, ta trần truồng không biết, cây cỏ làm ta nhớ thơ ngây điên đại trời ban
Đăng nhận xét