Mộc Nhân
1.
Chúng ta không mạnh mẽ, chỉ hung hăng; chúng ta không
tự do, chỉ được phép; chúng ta không thương xót nhau, chỉ lịch sự; chúng ta
không tốt, chỉ là vừa đủ cho ứng xử.
Chúng ta dấn thân vào chỗ không phải của mình để được gọi là dũng cảm; nhưng nhiều người trốn tránh nhiệm vụ của mình như những tên trộm đêm trốn ánh sáng.
Chúng ta tránh điều nên làm bằng câu chữ khéo léo;
chúng ta thay đổi thói quen để giả vờ trưởng thành; chúng ta sắp xếp lại những
lời dối trá và gọi đó là sự thật.
2.
Chúng ta chỉ là xác thịt; xác thịt biết khóc, biết cười;
biết nhảy múa và ca hát.
Hãy yêu thương xác thịt này bởi nó thật đáng thương, bởi
nếu không yêu thương nó, chúng ta cũng sẽ là thứ xác thịt không tim óc, không
đôi mắt, không đôi tay nâng đỡ.
Hãy chạm vào người khác bằng vỗ về, bằng ái ngữ chứ
không phải bằng câu lời trau chuốt.
3.
Xác thịt cần được yêu thương, nghỉ ngơi, nhảy múa,
nâng niu, vuốt ve. Lá gan đổi màu, hãy yêu nó; trái tim loạn nhịp, hãy yêu nó;
huyết mạch xơ vữa, hãy yêu nó; đôi mắt yếu hay đôi chân sưng khớp, hãy quan tâm
đến nó; lá phổi ngột ngạt, hãy cho nó hít thở không khí tự do…
Cũng giống như cơ thể cần vitamin và tình yêu, cuộc sống
của chúng ta cần bài hát, cần văn học, cần lịch sử, kinh nghiệm, cần những người
khôn ngoan để kể cho chúng ta nghe những câu chuyện ngay tại thời điểm nó được
tạo ra trong thế giới tăm tối và túi khôn được tích luỹ, soi sáng đến hôm nay.
Mọi thứ đều khó có thể hoàn hảo, đam mê không bao giờ
là đủ; kỹ năng cũng chẳng bao giờ thuần thục…
Hãy cho chúng tôi thấy niềm tin hơn là dạy cho chúng
tôi biết phải tin vào điều gì, phải sợ điều gì.
Và chỉ có tuệ giác mới bảo vệ chúng ta khỏi nỗi sợ hãi
của những thứ không tên...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét