Mộc Nhân - Unclassifiable
4.
Tôi có thể nhìn thấy vẻ đẹp của em và tôi trân trọng vẻ
đẹp đó, cả những gì có ở những người tôi
gặp lẫn những gì không có.
Thật ra mọi vẻ đẹp vốn không hoàn hảo. Việc yêu những khuyết điểm của ai đó cũng cần thiết như việc yêu những điểm mạnh của họ.
Và điều hạnh phúc nhất của mỗi người có thể là khi họ
nhận ra mình đã chạm đến khoảnh khắc ấy – kể cả một vết cắt, dấu thẹo, nốt
chàm… Chúng giống như những bông hoa dại hay chỗ u nần trên cây bonsai - dù bạn
không lý giải nó nhưng nó có thể rất đẹp, rất lôi cuốn.
Vẻ đẹp tự nhiên luôn mang theo sự thật. Nhưng khi dối
trá, che đậy, nó làm trầm trọng thêm những khuyết điểm. Bất luận thế nào, nó là
của em và tình yêu thuộc về chúng ta trong sự hiểu biết của anh và sự thật giờ
đã là của em.
5.
Một người tự dối mình và nghe theo lời dối trá của
chính mình sẽ đến lúc không còn nhận ra bất kỳ sự thật hay vẻ đẹp nào trong nữa.
Lúc đó tình yêu thương sẽ đi với hoài nghi, và con người
chỉ muốn lao vào những đam mê, thú vui, chiếm hữu và thoả mãn – cả hai lại nói
dối người khác và chính mình. Điều đó mang lại cho anh ta niềm vui lớn lao,
trong trạng thái biến tật xấu thành đức hạnh, giả dối thành chân lý…
Khi cuối cùng chúng ta phải thừa nhận với chính mình rằng
mình đã bị lừa dối, chúng ta điên cuồng tìm cách để nó không làm xáo trộn cuộc
sống của mình. Lúc ấy, chúng ta lý giải, chúng ta tìm "lý do chính
đáng" để biện minh cho lời nói dối của nhau, hoặc nghe những lời thú nhận
"lý do chính đáng" cho lời nói dối của mình.
6.
Cho phép những lời nói dối ghi dấu trong tâm trí chúng
ta đồng nghĩa với việc phải tạo chỗ cho vô số khả năng dối trá khác.
Khi mọi chuyện lắng xuống, hầu hết chúng ta sẽ chọn
vùng đất an ủi của sự hợp lý hóa. Thực tế, nhiều người trong chúng ta sẵn sàng
thay đổi các giác quan, cắt đứt bản năng và trí tuệ, và chấp nhận sự an ủi đầy
cám dỗ của sự tự lừa dối…
(Xem tiếp: Khúc tình - 3)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét