Mộc Nhân dịch (1)
Nguyên tác: One Perfect Rose - by Dorothy Parker (2)
Bông hoa duy nhất anh tặng tôi –
kể từ khi chúng ta gặp nhau.
Anh gởi kèm lời nhắn trữ tình;
cõi lòng thẳm sâu, thuần khiết,
giọt sương thơm còn vương trên cuống -
Một đoá hồng hoàn hảo.
Tôi hiểu ngôn ngữ của đoá hoa ấy;
“Những chiếc lá mỏng manh
Xin đón nhận trái tim này.”
Tình yêu từ lâu đã chọn
Một đoá hồng hoàn hảo
Làm bùa hộ mệnh cho mình.
Tại sao chưa ai từng gửi cho tôi
Một chiếc limousine hoàn hảo
Bạn có nghĩ vậy không?
À không, vận may của tôi luôn chỉ nhận được
Một bông hồng hoàn hảo.
Chú thích:
(1). Text available here
(2). Dorothy Parker (1893 – 1967) sinh ra và lớn lên ở West End, New Jersey. Tuổi thơ của bà không mấy hạnh phúc, việc học chính quy đột ngột kết thúc khi bà mười bốn tuổi. Năm 1914, Parker bán bài thơ đầu tiên của mình cho tạp chí Vanity Fair. Ở tuổi hai mươi hai, bà nhận công việc biên tập tại Vogue và tiếp tục viết thơ, truyện ngắn, phê bình cho các báo và tạp chí. Bà kết bạn với Ernest Hemingway, F. Scott Fitzgerald, những người thuộc giới thượng lưu Gerald và Sara Murphy, và đóng góp bài viết cho The New Yorker và Life. Bà được đánh giá cao về sự hóm hỉnh và khả năng giao tiếp. (Cre)
(3). "One Perfect Rose" (Một đóa hồng hoàn hảo) xuất bản năm 1926 của Dorothy Parker là một trong những bài thơ tình độc đáo và châm biếm kinh điển của văn học Mỹ hiện đại. Bà sử dụng giọng văn mỉa mai (cynicism), bóc trần những khuôn mẫu sáo rỗng (cliché) của chủ nghĩa lãng mạn truyền thống, để đặt vào đó một góc nhìn thực tế, có phần thực dụng nhưng vô cùng hài hước và chân thật của đời sống hiện đại.
Ở hai khổ thơ đầu,
Dorothy Parker cố tình dẫn dụ người đọc vào một không gian đậm chất trữ tình
truyền thống. Các chất liệu lãng mạn quen thuộc được bày biện rất khéo léo: đóa
hoa yêu kiều, cuống mềm đẫm sương, ngôn ngữ của loài hoa, trái tim dâng hiến…
Điệp khúc "One
perfect rose" vang lên ở cuối mỗi khổ thơ như một tiếng thở dài đầy trân
trọng trước một món quà tình yêu thanh khiết. Nếu bài thơ dừng lại ở đây, nó sẽ
chỉ là một bài thơ tình bình thường như hàng ngàn bài thơ tình thế kỷ 19. Nhưng
Dorothy Parker đã tạo cú "bẻ lái" châm biếm khi toàn bộ lâu đài lãng
mạn bị sụp đổ bởi một câu hỏi đầy tính thực tế và hài hước: "But why has
no one ever sent me yet/ One perfect limousine, do you suppose?". Sự xuất
hiện đột ngột của một chiếc xe Limousine sang trọng đã tạo nên một cú sốc về mặt
ngữ cảnh. Đóa hồng – vốn là biểu tượng tối cao của tình yêu tinh thần – bỗng chốc
bị đặt lên bàn cân với những giá trị vật chất. Tác giả tự coi việc mình
"chỉ được nhận hoa" như một định mệnh bi kịch. Thay vì xúc động phát
khóc vì một đóa hồng, nhân vật trữ tình lại buông một tiếng thở dài ngán ngẩm:
"Tiếc thay, phần tôi lúc nào cũng chỉ là... một đóa hồng hoàn hảo duy nhất."
Hoa hồng thì đẹp đấy, nhưng nó sẽ héo úa sau vài ngày, còn một chiếc xe hay tiền
bạc thì lại có giá trị sử dụng lâu bền hơn nhiều.
Đằng sau tiếng cười trào
phúng của Parker là một thông điệp sâu sắc về sự lỗi thời của các biểu tượng. Đóa
hồng trong bài thơ không còn là biểu tượng của tình yêu chân thật nữa, mà trở
thành một món quà "rẻ tiền", một lối đi tắt dễ dàng của các quý ông
khi tán tỉnh. Bài thơ cũng phản ánh sự thay đổi trong tâm lý của người phụ nữ
hiện đại: họ thực tế hơn, độc lập hơn và không còn dễ dàng bị thao túng bởi những
lời đường mật hay những biểu tượng sáo rỗng. Họ dám thừa nhận nhu cầu về vật chất
và sự an toàn trong đời sống thực tế mà không cần phải vờ vịt khi sống trong thế
giới hiện đại này.
* Mộc Nhân dịch và chú dẫn


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét