Mộc Nhân dịch (1)
Nguyên tác: Tonight - by Elfriede Jelinek
Bản dịch sang tiếng Anh bởi Michael Hofmann
Đêm nay
Những chú chim sẻ của tôi
thả tuyết
vào cánh đồng hoa cẩm chướng căng tràn giận dữ.
Đêm nay
ba vị giáo hoàng
tuyên bố
cuộc cách mạng
chống lại truyền hình dành cho thanh thiếu
niên.
Những con hải cẩu đập đầu
máu me
vào thang máy
thang máy Paternoster
làm trì hoãn việc tổ chức hội nghị của
chúng.
Đêm nay
chị gái tôi
cô dâu của gió
hiến máu
cho cây đàn cello
của sa mạc Jericho
điều này thúc đẩy những chiếc kèn trombone
tổ chức một cuộc biểu tình.
Đêm nay
tôi treo đôi môi của em
như hạt thức ăn cho chim
bên ngoài cửa nhà tôi
và quan sát
qua cửa sổ
cuộc chiến sinh tử của chúng
với con kền kền cái.
Đêm nay
tuyết rơi
------------
Chú thích:
(1). Bản Anh ngữ: Poetryfoundation.org
(2). Elfriede Jelinek - xem lại bài này
(3). "Tonight" của Elfriede
Jelinek (nhà văn, nhà thơ người Áo đoạt giải Nobel Văn học năm 2004) lại ném
người đọc vào một thế giới phi lý, bạo liệt và sụp đổ. Bà nổi tiếng với lối viết
giễu nhại sâu cay và cấu trúc ngôn từ mang tính giải huyền thoại, Jelinek trong
"Tonight" không làm thơ để vỗ về giác quan. Bà sử dụng thủ pháp kỹ
thuật của trường phái Siêu thực (Surrealism) kết hợp với Chủ nghĩa Biểu hiện
(Expressionism) để tạo ra một chuỗi những hình ảnh chắp vá (montage) đầy tính
điện ảnh, phản ánh sự bất an, sự sụp đổ của các giá trị truyền thống và một thực
tại bị bóp méo. Bài thơ có thể được cảm nhận qua bốn tầng cấu trúc và biểu tượng
đầy ám ảnh sau:
1. Bài thơ mở đầu bằng một từ chìa khóa được
lặp đi lặp lại như một điệp khúc định mệnh: "tonight" (đêm nay). Đêm
nay không phải là đêm của sự bình yên, mà là đêm của những biến động phi tự
nhiên: những chú chim sẻ thả tuyết vào cánh
đồng hoa cẩm chướng căng tràn giận dữ - biến thiên nhiên thành một bản thể mang đầy
tính người, một sự dồn nén chực chờ bùng nổ trước một áp bức vô hình.
2. Khổ thơ thứ hai chuyển dịch hoàn toàn
sang không gian mang tính châm biếm chính trị - xã hội: Ba vị giáo hoàng tuyên cáo cuộc cách mạng chống lại truyền hình thanh
thiếu niên. Sự xuất hiện của "ba vị giáo hoàng" trong thời kỳ hỗn
loạn của Giáo hội với cuộc cách mạng chống lại "truyền hình thanh thiếu
niên" (teenage television) cho thấy đó là cái nhìn giễu nhại về sự bất lực
của các thiết chế cũ kỹ trước sự xâm lăng của văn hóa đại chúng.
3. Đến khổ thơ thứ ba, nhịp điệu bài thơ đột
ngột trở nên tàn nhẫn và nhuốm máu: những con hải cẩu đập đầu đến chảy máu vào
những chiếc thang máy (đặc biệt là loại thang paternoster phổ biến) là một ẩn dụ
gai người nói lên cái bẫy cơ khí của nền văn minh đô thị dẫn đến những bế tắc
chết chóc.
4. Khổ thơ thứ tư đan cài những điển tích
văn hóa bị bóp méo: "The wind's bride" (Cô dâu của gió) gợi nhắc đến
bức tranh nổi tiếng cùng tên của Oskar Kokoschka nói về tình yêu cuồng nhiệt
nhưng tuyệt vọng. Ở đây, cô dâu ấy phải "hiến máu" cho cây đàn cello
của "sa mạc Jericho" (thành phố của những bức tường sụp đổ trong Kinh
Thánh). Tiếng nhạc được nuôi bằng máu không mang lại sự thánh thố, nó chỉ kích
động những chiếc kèn trombone tổ chức một... cuộc mít tinh phản đối. Mọi yếu tố
lãng mạn, tôn giáo đều bị biến tính thành những hành vi chính trị hóa thô bạo.
5. Khổ thơ thứ năm là đỉnh điểm của sự tàn
nhẫn trong mối quan hệ cá nhân: tôi treo đôi môi em như hạt thức ăn cho chim bên
ngoài cửa sỏ và quan sát cuộc đấu tranh sinh tử của chúng với con kền kền cái.
Sự lạnh lùng đạt đến độ tàn nhẫn tối đa khi nhân vật đứng sau cửa sổ, thản
nhiên "quan sát" đôi môi ấy giãy giụa trong cái chết dưới móng vuốt của
một con kền kền cái (she vulture) – biểu tượng của sự rỉa rói, hoen ố và hủy diệt.
Tình yêu đã chết, và nó chết một cách trần trụi, không một chút xót thương.
Bài thơ khép lại bằng cách quay vòng lại
hình ảnh ban đầu, nhưng được rút gọn tối đa như một lời thở dài buông xuôi: đêm
nay/ thả rơi/ làn tuyết. Hành động buông rơi làn tuyết ở cuối bài không còn là
hành động của những chú chim sẻ nữa. Nó là sự buông bỏ của chính tác giả, của
chính thế giới này. Tuyết phủ xuống như một tấm vải liệm trắng xóa, che giấu đi
tất cả sự máu me, giận dữ, những chiếc thang máy kẹt cứng và đôi môi bị rỉa rói
ở phía trên. Một sự đóng băng tuyệt đối của cảm xúc.
"Tonight" của Elfriede Jelinek là
một bài thơ không dễ cảm nhận theo cách thông thường vì nó từ chối logic. Bằng
cách nén các hình ảnh tương phản bạo liệt vào nhau, Jelinek đã phác họa xuất sắc
trạng thái khủng hoảng của con người hiện đại: nơi tự nhiên bị hủy hoại bởi máy
móc, nơi các giá trị thiêng liêng bị tầm thường hóa, và nơi tình yêu bị tước đoạt
hoàn toàn sự lãng mạn để trở thành một cuộc thanh trừng tàn nhẫn.
Mộc Nhân dịch


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét