Mộc Nhân
Phần thưởng lớn nhất mà tôi từng biết đối với việc làm cha mẹ chính là niềm vui khi được ở bên cạnh những đứa con đã trưởng thành của mình. Chúng là những người bạn với một chiều sâu tình cảm đặc biệt.
Tuy nhiên cũng có một
chiều sâu oán giận từ phía con cái khi chúng bước vào tuổi trưởng thành. Rồi khi
con cái bước vào tuổi ba mươi, bốn mươi, khả năng yêu thương cha mẹ của chúng -
có lẽ trong sự suy ngẫm về những cái chết sắp tới - sẽ mở rộng, và nếu may mắn, những oán hận sẽ
phai nhạt.
Dù con cái vẫn kính trọng
cha mẹ, hay hòa giải về những mối bất đồng… chúng ta nhận ra rằng không bao giờ
có thể đồng ý với chúng về những gì chúng ta đã trải qua trong xung đột, dẫu
bên ngoài có vẻ tha thứ.
Có lẽ đây là một lý do
khiến con cái ít chia sẻ, đồng cảm với quá khứ của người lớn, về mọi chuyện khi
chúng ta bằng tuổi chúng. Có thể chúng vẫn nghe, khâm phục, kính trọng nhưng
khi bước ra khỏi cuộc trò chuyện, chúng sẽ quên ngay vì nó không phóng chiếu đời
sống của chúng.
Chúng có thể cảm nhận rằng
một ngày nào đó, chúng cũng sẽ không còn sống trọn vẹn trong hiện tại, xung
quanh cha mẹ mình nữa, không phải vì chúng thiếu hiểu biết, vô tình vô nghĩa…
mà bởi vì chúng tự gán cho mình một thế giới khác, phần lớn thế giới đó còn bị
bỏ hoang.
Vậy nên những cuộc trò
chuyện bình thường của tôi với con đã trưởng thành mang đến một nỗi buồn thoáng
qua khác: Chúng đang ở độ tuổi mà tôi đã từng trải qua khi ấy, còn lúc này vì
những khác biệt chính trị, nhân sinh quan, nền giáo dục… nên việc trò chuyện với
chúng trở nên khó khăn – dù bên ngoài vẫn tỏ ra vâng dạ nhưng sự cay nghiệt, phản
ứng luôn rình rập.
Tôi gọi đó là một nỗi
đau. Nỗi đau không ai có thể chữa lành.
Con ơi. Con sẽ không bao
giờ bị lãng quên trong tâm trí cha mẹ; chừng nào cuộc sống và ký ức còn tồn tại,
cha mẹ sẽ luôn nhớ đến con giống như giai điệu vẫn còn vang vọng khi sân khấu
đã tắt đèn.
Cầu xin Thượng Đế giữ
con trong vòng tay Ngài và tha thứ cho mọi lỗi lầm của con.
Cha mẹ cũng vậy, ta giữ
con trong trái tim mình.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét