Mộc Nhân dịch (1)
Nguyên tác: Pink Roses - by Gert Strydom
Có những đoá hồng
phía sau hàng rào dây thép gai,
nhiều cánh đã bung nở
và một số vẫn còn e ấp.
Những thân cây xanh vươn ra
trên bức tường trắng
nơi rào chắn dây thép gai sắc nhọn
ngăn cách
và hương thơm dịu nhẹ
của những bông hoa đang nở rộ
làm nhoà đi mùi hương của tôi
khi tôi bước đến hòm thư
để lấy thư.
--------------
Chú thích:
(1). Thực ra, tựa đề trong
nguyên tác có nghĩa là: Những đoá hồng
màu hồng (vì hoa hồng có nhiều loại, nhiều màu khác nhau, có lẽ tác giả nhấn
mạnh Những đoá hồng màu hồng là loài
hoa mình yêu thích nhất. Text available Here
(2). Gert Strydom sinh năm 1964 tại Johannesburg, Nam Phi, ông làm thơ, viết văn, và làm nghề kế toán viên. (Cre)
(3). Bài thơ “Pink Roses” của Gert Strydom là một bức tranh thơ ngắn gọn, giản dị nhưng mang sức chứa ẩn dụ sâu sắc, nó bắt trọn một khoảnh khắc đời thường – một chuyến đi bộ ra hộp thư – để phơi bày một nghịch lý nhức nhối nhưng cũng đầy hy vọng về cuộc sống. Ngay từ những dòng đầu tiên, người đọc bị chấn động bởi sự xuất hiện cạnh nhau của hai hình ảnh hoàn toàn tương phản: Những đóa hồng phía sau hàng rào dây thép gai – vẻ đẹp dịu dàng, ngọt ngào của hoa hồng đối lập với dây thép gai lạnh lùng, ngăn cách. Sự va chạm thị giác này được đẩy lên cao hơn ở khổ thơ thứ hai, khi những cuống hoa màu xanh (green stems) vươn ra khỏi bức tường trắng (white wall) – nơi bị phong tỏa bởi thứ dây thép gai sắc như dao nhọn – một thực tại nghiệt ngã, chia cắt của thế giới hiện đại. Nhưng bất chấp mọi ngăn cách, sự sống vẫn tìm cách vươn mình, thọc những chiếc cuống xanh mềm mại qua ranh giới của sự nguy hiểm.
Nhìn vào khóm hồng, nhà
thơ không chỉ thấy hoa, mà thấy cả một tiến trình của thời gian và sự sống: nhiều nụ hoa xòe nở và vài nụ khác vẫn còn e
ấp. Những hình ảnh ấy đặt cạnh nhau gợi lên một sự tiếp nối liên tục, bất
chấp; khát vọng sống và cái đẹp không bị đông cứng hay khiếp sợ trước bạo lực;
chúng có nhịp điệu riêng, âm thầm nhưng mãnh liệt, không gì có thể ngăn cản được.
Khổ thơ cuối cùng kéo người đọc về với thực tại bình dị của nhân vật trữ tình – một buổi sáng đi lấy thư (walk to the post box) như thường lệ, chính trong khoảnh khắc đời thường ấy: hương thơm dịu nhẹ của những đóa hoa đang kỳ nở rộ chợt bắt lấy tôi... Hương thơm không có hình hài, không bị ngăn cách bởi dây thép gai hay bức tường kiên cố, nó tự do tự tại, vượt thoát qua mọi ranh giới bạo lực để chạm đến giác quan của con người. "Hương thơm dịu nhẹ" ấy đóng vai trò như một sự thức tỉnh, một sự cứu rỗi vô hình. Nó nhắc nhở người bộ hành rằng, ngay bên cạnh những khắc nghiệt và gai góc của cuộc đời, cái đẹp và sự thiện lành vẫn luôn tồn tại, thầm lặng tỏa hương và xoa dịu tâm hồn.


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét