Mộc Nhân
Tại sao chúng ta viết? Tôi hình dung rằng mỗi người đều có câu trả lời riêng cho mình. Viết lách điềm đạm hay gay cấn cũng là một cách hành động khi đối mặt với thực tế, một cách giao tiếp đặc thù, một phản ứng tùy theo tính cách mỗi người. Bằng việc viết, chúng ta có nhiều thời gian để suy ngẫm kỹ hơn về hành động ngôn ngữ của mình, không cần vội tức khí, nóng giận lên mạng làm kẻ dẫn đầu đám chửi bới, như đã thấy...
Chúng ta đã từng có những
ký ức đẹp bên cạnh những sợ hãi, ghi nhớ về xung đột, dối trá, đói nghèo… và viết
giống như một cánh cổng mở ra sự khám phá, lang thang, mơ mộng, lưu giữ, chia sẻ
và thấu hiểu. Theo một cách nào đó, người viết bám víu vào đó và họ tìm thấy niềm
vui, nhận diện sự thật khi nhìn qua cánh cổng ấy để quan sát thế giới.
Với văn chương, nơi mà
người nghệ sĩ khi đã dấn thân vào cuộc chơi thực sự, họ không được phép trốn
thoát. Nhà văn phải ở đó để xem xét từng chi tiết, khám phá mọi con đường, gọi
đúng tên từng sự kiện.
Stig Dagerman, nhà văn
Thuỵ Điển, diễn ngôn ý này trong câu: “Giờ đây bạn hẳn đã hiểu rằng điều quan
trọng nhất là cái gì cho phép bạn trở thành một người tử tế và chính trực"
(You must now know that the most important thing is what permits you to be
someone good and just.) - không chỉ với tư cách người quan sát, mà còn là người
hành động...
Tuy nhiên, điều này thật
sự khó khăn bởi hình thức giao tiếp ngôn ngữ tức thời như đấu tố, truy sát, chửi
mắng, áp đặt, đao phủ… lấy số đông bầy đàn tạo áp lực lên pháp luật, tạo một thế
giới đảo lộn, lẫn lộn - nó mạnh hơn lý trí, sự thật, lẽ phải và sự công bằng.
Và trong ý thức của nhà văn, họ giống như “hiệp sĩ mặt buồn” (sad-faced knight)
trong tác phẩm của Cervantes.
Nếu có một đức tính mà
ngòi bút của nhà văn luôn phải có, đó là không bao giờ được dùng nó để ca ngợi
quyền lực của kẻ phản bội lại những giá trị, tấm gường đạo đức mà họ rao giảng,
dù chỉ là những dòng chữ ít ỏi nhất.
Và giờ đây, thay vì muốn
làm chứng, thực tế, nhà văn trở thành kẻ quan sát đơn thuần. Họ không làm chứng
cho những gì mình đã thấy, vì họ không thể có mặt tại phiên tòa, hay phải đánh
đổi bằng sinh mệnh khi công bố một bản án…
Nhưng cũng phải nhìn nhận
một thực tế khác, đối với nhiều người, ngôn ngữ đôi khi là một mánh khóe để mị
dân, một xảo ngôn để nguỵ biện, một kiểu nhảy nhót để tung hô nịnh nọt, hay những
khoảng im lặng kéo dài để trốn chạy an thân…
Còn chúng ta, đành giữ
niềm tin, rằng viết là một đặc ân, một thứ lộc chữ và sẽ luôn có thể dựa vào nó
để giải quyết tất cả các vấn đề hiện sinh của mình…
Mộc Nhân – status trên trang Facebook cá nhân


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét