Mộc Nhân
“Mặt đất cười bằng muôn hoa.Mặt hồ cười bằng bông súng”
(R.W. Emerson)
Tôi đã bỏ ra nhiều thời gian ngắm, suy nghĩ và viết điều gì đó về hoa súng khi bất chợt nhìn thấy hai bông súng màu đỏ nổi lên giữa mặt hồ trong vắt, gần chỗ tôi ngồi, trong một quán café.
Dường như hoa súng đã lẩn
khuất trong sâu thẳm và mênh mông của hồ để rồi một sớm mai mùa thu, tôi nhìn
thấy hoa bày biện trước mắt, trong ánh nước trong xanh, ấm áp và sâu thẳm.
Trong làn gió nhẹ lăn
trên mặt hồ, tôi thấy rõ một mặt trời nhỏ lấp lánh nằm gọn ghẽ trong giọt nước
đọng trên chiếc lá trải rộng giữa thảm nước. Dường như nó khẽ trôi theo cơn gió
nhưng thoáng sau đã quay về nơi cội rễ níu giữ cây dưới đáy bùn sâu.
Có một điều chắc chắn là
hoa nào cũng đẹp nhưng bạn sẽ trầm trồ lâu hơn khi bắt gặp một bông súng trong
ao, trong chậu kiểng, trong hồ…
Tôi không cảm hiểu bông
súng nhiều lắm – so với các loài hoa khác - dù trước đây tôi có thuộc bốn câu
thơ trong bài "Màu hoa súng tím" của Chế Lan Viên:
"Màu hoa súng ấy
như cơn đau không dám khóc
Chỉ lặng yên sắc tím để
mà đau
Người đời chỉ biết màu
sen anh đỏ rực
Còn nỗi buồn hoa súng
tím biết cho đâu".
Hoa súng, giữa lòng nước,
mở lá và xòe cánh khi nghe tiếng mưa rào đầu tiên của mùa hạ. Nó vui mừng với
những giọt mưa trong sự đồng cảm, nhạy bén hơn những loài hoa khác.
Tôi đã phải mất thời
gian để ngắm màu đỏ hoa súng. Và giờ đây, tôi không bận lòng tự hỏi, sao tạo
hoá lại “sơn/ tô” chúng bằng gam màu tuyệt đến thế.
Lúc này, tôi ngắm chúng
vì niềm vui và sự kinh ngạc mà những bông hoa mang lại cho tôi trong thời gian
và không gian này. Mới hôm qua, tôi thấy những búp nụ màu xanh non đong đưa
trên chiếc cọng hoa tròn mỏng manh mà sáng nay đã nở xòe màu đỏ. Và tôi không
chắc trong những thời khắc và không gian khác, cảm xúc này có còn duy trì hay
không nhưng tôi luôn yêu những khoảnh khắc hiện hữu, đang là.
Thật kỳ lạ, thiên nhiên
dường như đã tô sắc cho những cánh hoa súng với màu trắng, màu hồng sen, màu đỏ,
tím… cùng với vô số tua rua vây quanh dưới mặt nước, hòa lẫn với sắc màu rực rỡ
cỏ cây và vẻ đằm thắm của bầu trời mùa thu phản chiếu ánh sáng nhạt.
Từ lúc này, có lẽ tôi
yêu bông súng đỏ nhiều hơn – như một kiểu mà dân tình hay gọi là say nắng.
Tôi đinh ninh hoa súng đỏ
là nữ hoàng của các loài thủy hoa. Nó mang đến cho bạn cảm giác bồn chồn, vô định
về một thế giới được nhìn với tốc độ của những con sóng lăn tăn mặt nước.
Tôi ngắm mặt hồ tĩnh lặng.
Vài cây lau bên kia hồ và chòm cỏ ven bờ, mọi thứ làm nền cho hoa súng đỏ trên
nước. Điều khiến tôi sững sờ nhất là màu đỏ của những cánh hoa mọc vút lên giữa
phiến lá xanh thẫm.
Nó làm tôi nhớ đến những
bức tranh “Hoa súng” của họa sĩ người Pháp Claude Monet mà ông đã vẽ trong khu
vườn của mình ở Giverny – nơi ông sống và vẽ khoảng 100 bức tranh về hoa súng.
Monet muốn nắm bắt vẻ đẹp thiên nhiên trên cái nền chính là các loại hoa súng với
những nét đổi thay của bầu trời, màu sắc, ánh sáng và trên hết là tâm trạng con
người – như ông nói: "Tôi thực sự bị ám ảnh bởi những gì mình đang vẽ".
Giờ đây bạn dễ dàng tìm
thấy những phiên bản của Monet ở khắp mọi nơi từ phòng triển lãm đến phòng
khách, các bộ sưu tập tranh ảnh… Nhưng tôi nghĩ mỗi bông súng đỏ mà tôi nhìn thấy
lúc này hay bông hoa mà bạn chăm sóc, nâng niu, nhìn thấy đâu đó là một độc bản
của riêng mình.
Tôi đọc được một tiểu luận
của học giả người Bengal, S.M. Tagore, trong đó ông phân tích giá trị, ý nghĩa
của các màu đỏ được miêu tả trong "Sách Thiêng" (Kinh Anguttara Nikaya) của Purana (nhà tu hành người Ấn thời cổ đại).
Trong danh sách được nhắc
đến có các màu đỏ: hoa hồng như máu, màu đỏ hạt lựu như chì nung, hoa sen đỏ
như nghệ tây sẫm, nhựa đỏ của một số loài cây giống như màu mắt chim đa đa Hy Lạp
và hoa súng đỏ như màu hồng ngọc hay màu mắt con sếu Ấn Độ…
Còn với tôi, màu hoa
súng đỏ là màu của trái tim đang đập, màu cuộc sống vươn lên từ bùn, là máu
loài thủy sinh, là niềm đam mê nhã nhặn, là màu của tình yêu, là đôi môi khao
khát mở ra từ đồng nước, là màu siêu thực chạm vào mặt nước giòn tan, sống động.
Tôi cũng nhìn thấy hoa
súng đỏ bên bóng của những cây cổ thụ và cụm bungalow màu vàng ngã
bóng xuống hồ. Dường như tôi nghe giọng nói linh hồn của hoa lẫn trong tiếng
kêu của chim sơn ca làm huyết quản và nhịp tim tôi nhanh hơn.
Tôi lại liên tưởng đến
hình ảnh chim sơn ca bởi nó gợi nhớ đến bài thơ “Chim sơn ca” (The Lark) của nhà thơ Chile, Gabriela
Mistral – Nobel Văn học 1945, với các câu thơ mà tôi nhớ:
“Chim sơn ca như một mũi
tên sống động, bay vút lên, bị bầu trời nuốt chửng. Những khu rừng rậm bên dưới
không hồi đáp tiếng chim… Nó hiện tồn giữa đất và trời cao giống như một ngọn lửa
bồng bềnh trôi giữa đất trời.”
***
Đôi khi tôi nghĩ, hoa
súng có khóc không? Nếu có thì nước mắt của hoa đã hòa vào nước hồ và khi hoa
trổ ra màu đỏ của trái tim, ký ức đau buồn đã được niêm phong. Và rồi màu đỏ ấy
đột nhiên mở ra như phong thư tình rơi ra khỏi ngăn bàn đóng kín.
Thế giới thật phong phú,
mỗi người có đam mê, thẩm mỹ và cuộc dạo chơi của mình mà không ai có quyền tước
đoạt những điều ấy.
Tôi muốn chạm tay vào
hoa nhưng giữa chúng tôi là khoảng nước mặt hồ khá sâu, thật khó với tới, như
người trần khó chạm tay vào đôi cánh của các thiên thần. Tôi đọc được nụ cười,
niềm khát khao của hoa súng, dù hoa có cố gắng che giấu thế nào đi chăng nữa,
tôi vẫn nhìn thấy điều đó trên đôi cánh đỏ.
Phải chăng đó là niềm hạnh
ngộ của những tâm hồn giữa thế giới mênh mông này, chỉ với nụ cười cho nhau.
Và trong buổi sáng mùa
thu, bên ly cafe góc bờ hồ có bông súng đỏ ấy, có lẽ tôi đốn ngộ vẻ đẹp của em
– phóng chiếu qua bông súng đỏ này chăng.


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét