Mộc Nhân
1.
Đêm tháng Bảy trời nóng nực, muốn phát điên.
Tôi mắc kẹt trong một đợt nắng nóng nhiệt đới, với từng đợt gió foehn thổi rát mặt từ ban trưa cho đến tận khuya.
Những cơn gió bỏng da, xoáy trong tâm trí, khiến người
ta luôn nghĩ đến một lối thoát khỏi lòng núi lửa, và một lối vào tâm điểm của một
cơn giông đầu mùa.
Và khi lần theo những lối mòn quanh co của tâm trí, những
suy nghĩ ngẫu nhiên, những điều vụn vặt mà ném vào thế giới, chúng ta muốn lạc
lối, vào một mê cung; kinh ngạc.
2.
Trí nhớ của tôi chủ yếu kích hoạt vào ban đêm. Ban
ngày, ánh sáng chói loà và nắng nóng dễ làm mọi thứ nhanh chóng bị tan chảy,
lãng quên. Nhưng ban đêm thì tôi nhớ rất rõ.
Vì vậy, cuộc sống của tôi về đêm luôn luôn náo nhiệt.
Người ta nói rằng ban đêm không bao giờ nói về ban ngày. Bạn có để ý rằng vào
ban đêm, giọng nói của mọi người, đặc biệt là phụ nữ, thay đổi không? Vào buổi
sáng, sau một đêm trò chuyện, mọi người ngại nhìn vào mắt nhau. Mọi người thường
xấu hổ về những điều tốt đẹp, và cả thấy tuyệt vời về những điều nhớ lại thấy e
thẹn.
3.
Tôi đang nói về những buổi tối khi mặt trời lặn sớm,
ánh đèn đường ở những con phố nhỏ được thắp lên sớm.
Những chiếc xe cũ và người thợ vội vã về nhà, những đứa
trẻ chơi bóng ven lề đường cạnh trạm xe buýt, những quán café vỉa hè bắt đầu
đông khách và trong quán nhậu xuất hiện vài du khách say xỉn đầu tiên đi ra phố.
4.
Tôi không tìm kiếm ý nghĩa nào cả trong cuộc đi dạo
ngoài phố. Những hình ảnh thơ mộng tuyệt vời đưa bạn đến một thế giới khác cũng
như những gì nhếch nhác là lát cắt hiện thực đưa đến khoảnh khắc giác ngộ về cuộc
sống và khám phá ra những ý nghĩa mà bộ não khác chưa từng nghĩ tới.
Hãy chọn sự riêng tư và cô độc cho mình nhưng không hề
từ chối thế giới xung quanh.
Đơn giản là tôi cần được thở.
Và cần được là chính
mình.


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét