Bản Anh ngữ: SPRING - Michael Hofmann dịch
Hơi thở tháng tư
màu đỏ trẻ con
lưỡi nghiền nát
những giấc mơ dâu tây
cắt cứa vết thương
và làm tổn hại đài phun nước
và trên miệng
mồ hôi trắng xóa
từ cổ ai
một chiếc răng nhỏ
cắn vào ngón tay của cô dâu
con mèo vằn vàng hoe và ủ rũ
gào thét
cậu bé tóc đỏ
nhảy từ mái nhà xuống
một con vật lắng nghe
trong cổ họng trắng nõn của nó
nước chảy xuống
đùi chim bồ câu
một chiếc gai ngọt vẫn còn dính
trong mỡ trắng của người phụ nữ
hơi thở tháng tư
màu đỏ trẻ con.
---------------------
Chú thích:
(1). Bản Anh ngữ: Poetryfoundation.org
(2). Elfriede Jelinek, Nobel VH 2023
(3). Trong bài thơ "Spring", Elfriede Jelinek một lần
nữa đập tan mọi hình dung sáo mòn của chúng ta về một mùa xuân thơ mộng, tràn đầy
sức sống hay tình cảm lứa đôi ngọt ngào. Mùa
xuân của Jelinek hiện lên dưới cái nhìn nhục cảm, bạo lực và nhuốm màu sắc
dị biệt của trường phái Biểu hiện (Expressionism). Mùa xuân ở đây không được gọi
tên bằng hoa lá, mà bằng xương thịt, bằng máu, bằng sự thèm khát và những vết
thương với những động từ mạnh và tàn nhẫn: hơi thở tháng Tư/ của sắc đỏ thanh
xuân/ chiếc lưỡi nghiền nát/ những giấc mơ dâu tây… Mọi thứ đẹp đẽ như "Hơi
thở tháng Tư" và "màu đỏ trẻ con" (boyish red) vốn gợi lên sự
tươi mới, trong trẻo. "Giấc mơ dâu tây" gợi về những mộng tưởng ngọt
ngào của tuổi trẻ, “dòng suối" (the fountain) biểu tượng của sự sống và cội
nguồn… giờ đây trở thành một thực thể bị bạo hành, bị băm vằn (hack away) và rỉ
máu. Mùa xuân của Jelinek không bắt đầu bằng sự sinh sôi, nó bắt đầu bằng một vết
thương hở.
Tiếp theo là những hình ảnh
trần trụi của cơ thể và sự đụng chạm xác thịt nhưng tước bỏ hoàn toàn vẻ lãng mạn:
những giọt mồ hôi trắng bám trên miệng, một chiếc răng nhỏ đã cắn vào ngón tay
của cô dâu, con mèo mướp vàng úa và khô héo, gào rú… Cảnh tượng kỳ quái và đau
đớn, bạo lực, cực đoan, tính dục… Jelinek đã cố tình đảo lộn trật tự thời gian
và cảm xúc để nhấn mạnh sự tàn úa ngay trong lòng sự sống mới.
"Cậu bé đỏ"
(the red boy) có thể là hình ảnh ẩn dụ của một vị thần tình yêu bị nhuốm máu,
hoặc một sinh mệnh bị hiến tế khi lao mình từ trên cao xuống. Bên trong cuống họng
của cậu, bản năng thú tính (an animal) đang trỗi dậy. Thật rùng mình khi
"mật nước" (juice – có thể hiểu là máu, là dịch vị, hoặc tinh dịch) của
cậu chảy xuống "đùi chim bồ câu" (pigeon thighs). Chim bồ câu vốn là
biểu tượng của hòa bình và tình yêu, nay lại trở thành bệ đỡ cho một thứ chất lỏng
nhớp nháp, bạo liệt của sự săn mồi và dục vọng.
Đỉnh điểm của sự ghê rợn
và lạnh lùng nằm ở hai câu thơ áp chót: a pale sweet spike / still sticks / in
woman white / lard (một chiếc gai ngọt ngào nhợt nhạt / vẫn găm chặt / vào lớp
mỡ / trắng của người đàn bà) - "chiếc gai ngọt ngào nhợt nhạt" (pale
sweet spike) – có thể là ẩn dụ cho dương vật, cho một hình phạt, hoặc một ký ức
đau đớn – vẫn găm chặt không thể tháo rời.
* Elfriede Jelinek trong
"Spring" đã phơi bày mặt tối của tự nhiên và con người. Mùa xuân của
bà không có hoa nở chim ca, chỉ có những chiếc răng cắn ngập vào thịt, những
dòng nước chảy dọc đùi chim, và những vết thương không bao giờ lành. Đó là một
góc nhìn đầy thách thức, giải cấu trúc
toàn bộ tính lãng mạn để chạm vào phần bản năng trần trụi và tàn nhẫn nhất của
sự tồn tại.
Mộc Nhân dịch và chú dẫn


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét