Mộc Nhân
1.
Có những khoảnh khắc trong cuộc đời, con người chợt lắng lại và nhìn thấu cái mệt mỏi nguyên sơ của sự tồn tại. Có người nghĩ: nếu biết vậy, thì tôi thà đừng được sinh ra đời còn hơn. Tôi thấy cuộc sống thật mệt mỏi.
Tất nhiên, chuyện sinh ra "đã rồi", và tôi không thể
thay đổi được nữa. Nhưng sẽ luôn có một sự hối tiếc trong tâm trí tôi, tôi sẽ
không bao giờ hoàn toàn rũ bỏ được nó...
Đó không chỉ là tiếng thở
dài của một cá nhân, mà là gánh nặng chung của kiếp người khi đối diện với thực
tại xám xịt. Thật khó để bước vào thế giới tốt đẹp khi tất cả các con đường đều
dẫn đến cùng một biên giới, khi bầu trời quá xa xôi, khi cây cối không còn mắt
và những dòng sông hùng vĩ bị bao phủ bởi những phiến xi măng xám xịt, khi động
vật không còn nói và chính con người cũng đã đánh mất dấu hiệu của mình.
2.
Con người hiện đại trôi
dạt giữa những cái ôm ghẻ lạnh và những cuộc chia ly vội vã. Họ ra đi, họ mang
theo cả sự ra đời, tên tuổi và tuổi thơ của bạn, những bí mật, tiếng cười, những
bài hát được phổ nhạc, vài ba tác phẩm mất dấu không bao lâu sau khi xuất bản, mùi
cà phê, mùi cỏ cây, mùi chợ búa, mùi của cuộc sống… Họ ra đi, họ bỏ rơi bạn—để
lại những thân xác lạnh lẽo, bất động, trông có vẻ hơi khó chịu trong cái chết
như thể họ vẫn chưa quen với nó.
Thế nhưng, giữa khung cảnh
tàn nhẫn ấy, nỗi kinh hoàng lớn nhất lại không mang khuôn mặt của quái vật hay
đôi cánh dơi của quỷ dữ. Nó bình tĩnh và thanh thản, và nó bền bỉ, kéo dài cả
ngày đêm, hàng tháng; có lẽ là nhiều năm. Nó tấn công vào mắt, chỉ vào mắt mà
thôi.
Đó là cái nhìn của sự
khô khan, cái nhìn của bạo lực và áp lực phải đạt được trong một xã hội vận
hành như cỗ máy. Trước sự bào mòn âm thầm đó, tâm trí con người dễ rơi vào trạng
thái bế tắc. Họ muốn già đi nhanh chóng, tận hưởng những năm tháng còn lại, không
bận lòng.
3.
Vậy làm sao để con người
không bị đè bẹp dưới khối trọng lực của hư vô?
Câu trả lời nằm ở khả
năng thức tỉnh của tư duy và sự can đảm dám đặt câu hỏi. Hầu hết mọi người
không biết cách đặt câu hỏi đúng. Nhưng khi một ai đó biết cách cất lời đúng
lúc, người ta dừng lại vài giây, ngừng suy nghĩ về bản thân và công việc của
mình, họ suy ngẫm, và đôi mắt họ dường như mờ đi, bởi vì họ nhớ lại chính mình
đã từng đặt những câu hỏi đó từ rất lâu rồi. Quá trình suy nghĩ không thể chỉ
là một trận mưa đá yếu ớt làm bụi bay mù mịt; nó phải là một quá trình kinh
hoàng—nâng những tảng đá, khoét những thung lũng, chuẩn bị những cơn sóng thần…
bằng những từ ngữ đều có thể phun trào như núi lửa rồi rơi xuống như một trận
tuyết lở.
Chính trong không gian
tư tưởng bùng nổ ấy, cuộc sống thực không có hồi kết. Con người lại phải tiếp tục
đọc và viết, bởi vì ngôn ngữ luôn là một phương tiện tuyệt vời để đặt câu hỏi về
thế giới hiện tại mà không cần một câu trả lời quá rập khuôn, quá tự động. Nhà
văn không phải là một nhà triết học hay chuyên gia ngôn ngữ, mà là người dùng
câu từ để khai quật những tầng nghĩa ẩn giấu. Thơ ca và văn chương truyền tải
bài học về ảo ảnh, cho thấy sự vận động mong manh và sống động của tạo hóa, nơi
ngôn từ là tinh túy của con người, là một lời cầu nguyện.
Tâm trí ta dạt về những
khoảng không vô tận – nơi phía bên kia cánh đồng, đứng ngoài mọi tham vọng hẹp
hòi của loài người. Ở đó, có những con người của đất đai, cỏ cây, ánh sáng, màn
đêm. Họ xuất hiện như thể được sinh ra từ bầu trời không mây. Màu xanh cuốn
trôi mọi thứ trong cơn gió, quét sạch tất cả, che phủ mọi dấu vết xấu xí, chỉ
hiển lộ một sự thật là vẻ đẹp giản dị, thuần chất và thúc đẩy con người vẫn cứ
bước đi không ngừng để tìm kiếm điều gì đó khác.
4.
Màu xanh ấy được tô lên
bằng những mùa nóng như thiêu, mùa mưa như dìm nước, mùa lạnh thấu xương… nhưng
nó cũng đồng thời ban tặng một thị giác giải thoát: ánh mắt được chiêm ngưỡng sự
tự do.
Đó cũng là lúc con người
nhận ra vị trí của mình giữa hai đầu cực của tồn tại: chờ đợi và không có gì để
chờ đợi; đồng ý và phủ định… mà nơi chốn của cuộc sống nằm ở đó.
Ta chọn thả mình trôi nổi
trong thời gian đã qua, chạm sâu vào bí mật của những người đã sinh ra chúng ta
để mở ra một dòng chảy tươi mới. Giống như nhân vật đứng nhìn lên bầu trời, thấy
những vệt kền kền biến thành bàn cờ, rồi chuyển thành một trang giấy khổng lồ
phủ đầy những câu chữ không thể giải mã nhưng lại thì thầm một chân lý nguyên
sơ: Không có lý do gì để sợ hãi.
Cuối cùng, dù cuộc đời
có là một chuỗi chờ đợi dài đẵng đẵng, dù ta mang trên mình vết bỏng của mặt trời
để trả thù cho những năm tháng lãng phí, thì việc dám đối diện với thực tại, dám
suy nghĩ và tiếp tục lắng nghe những câu chuyện của nhân loại sẽ luôn giữ cho
tâm hồn ta không bị nuốt chửng. Chúng ta, sau tất cả, vẫn là những sinh vật tìm
kiếm ý nghĩa giữa cát bụi, cánh đồng, bầu trời và các vì sao.


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét